Giữa cơn đói và cơn sốt rét rừng đang hành hạ
Sau trận oanh kích, lương thực của đơn vị bị vùi lấp gần hết. Giữa cơn đói và cơn sốt rét rừng đang hành hạ, ông Tàu lục trong ba lô còn sót lại một củ sắn lùi đã nguội lạnh.
Ông cẩn thận bẻ làm ba, chia cho hai người bạn chiến đấu vừa bước ra từ ranh giới cái chết. Ca nước suối ngấm vị lá mục được chuyền tay nhau ngụm cuối cùng. Nơi góc hầm chật hẹp, giữa tiếng pháo xa xa vọng lại, tình đồng chí của người lính Tày và những người bạn miền xuôi lại ấm áp hơn bao giờ hết.
Năm 1975, khi lá cờ chiến thắng tung bay trên Dinh Độc Lập, đất nước trọn niềm vui thống nhất, ông Ma Văn Tàu trở về với đại ngàn Tuyên Quang.
Những vết sẹo thời chiến trên thân thể mỗi khi trời trở gió lại nhói lên, nhưng với ông Tàu, đó là "huy chương của thời gian". Câu chuyện về những đêm bám hầm, những củ sắn chia đôi và tình đồng đội sắt son năm xưa vẫn luôn được ông kể lại cho con cháu — như một ngọn lửa truyền đời về lòng yêu nước và giá trị vô giá của hai chữ Bình Yên.


