Bài viết

Giữa cuộc sống nhộn nhịp

Giữa cuộc sống nhộn nhịp, thiên bình lúc bấy giờ liệu có mấy ai còn nhớ đến cái thời chiến tranh khốc liệt mà chính ông cha ta đã dùng máu thịt để đánh đổi lấy.

Quảng Trị24/01/2026Nguyễn Ngọc Ly Na (Đoàn xã Nam Gianh)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa cuộc sống nhộn nhịp, thiên bình lúc bấy giờ liệu có mấy ai còn nhớ đến cái thời chiến tranh khốc liệt mà chính ông cha ta đã dùng máu thịt để đánh đổi lấy. Và có lẽ người đau nhất chính là người ở lại khi phải chính tay tiễn chồng con mình ra chiến sự ác liệt và rồi nhận lại chính là tin hy sinh - người phụ nữ thép ấy chính là người mẹ Việt Nam anh Hùng Đào Thị Vui.

Trong căn nhà nhỏ ở thôn Đại An khi xã Hải Lăng, Quảng Trị, người mẹ Việt Nam anh hùng Đào Thị Vui vẫn minh mẫn, giọng chậm rãi mà cứng cáp khi nhắc về những năm tháng chiến tranh. Những ký ức, vừa đau thương, vừa Anh Dũng ấy, chưa một lần nào phai nhạt đi trong tâm trí của người mẹ đã dành trọn cuộc đời cho sự nghiệp cách mạng.

Sinh ngày mùng năm tháng năm năm một ngàn chín trăm hai ba, từ thuở đôi mươi mẹ Vui đã cùng chồng là liệt sĩ Lê Hồi tham gia hoạt động cách mạng làm liên lạc che giấu cán bộ và đào hầm bí mật ngay trong lòng địch. Những lần bị bắt và đánh đập, mẹ chưa từng hé răng nửa lời. Mẹ từng kể có lúc chúng đánh ngất đi tỉnh lại rồi đánh tiếp nhưng nghĩ đến đồng đội đang ẩn nấp mẹ quyết không mở miệng. Năm 1949, chồng của mẹ đã hy sinh trong một trận càn của đối phương. Tuy nhiên nỗi đau mất đi người bạn đời khi mới tuổi đôi mươi vẫn chưa từng làm mẹ lùi bước một mình mẹ nuôi nấng con trai duy nhất Lê Thịnh vừa làm mẹ vừa làm cha, lại tiếp tục nhiệm vụ nuôi giấu cán bộ giữa cảnh bom đạn triền miên.

Tiếp nối truyền thống gia đình anh Thịnh lớn lên, trở thành cán bộ hoạt động bí mật trong giai đoạn kháng chiến chống Mỹ. Năm 1969, anh đã vĩnh viễn dừng lại ở tuổi hai mươi trong một trận chiến ác liệt đúng tuổi xuân đẹp đẽ nhất, cả người như mềm ra nhưng nghĩ con hy sinh cho tổ quốc, mẹ không được phép ngả mẹ vui kể lại giây phút nghe tin dữ.

Với những đóng góp lớn lao, năm 1994, mẹ Vui được phong tặng danh hiệu mẹ Việt Nam anh hùng, mẹ còn được trao Huân chương kháng chiến hạng nhì, Huân chương độc lập hạng ba cùng nhiều phần thưởng cao quý gia đình mẹ được tặng Bảng gia đình vẽ vang chống Mỹ, cứu nước. Sau này, khi đất nước đã thống nhất, mẹ vẫn sống hiền hòa và lao động sản xuất cùng bà con ở tuổi một trăm lẻ hai, dáng người mẹ đã nhỏ đi nhiều nhưng ánh mắt, giọng nói của mẹ vẫn giữ nguyên sự cứng cỏi của một vị từng đi qua những tháng ngày ranh giới giữa sự sống và cái chết, để bảo vệ cách mạng.

Chiến tranh lấy đi của dân tộc ta rất nhiều thứ nhưng nó cũng đã để lại cho chúng ta những con người anh hùng đã anh dũng hy sinh, để bảo vệ tổ quốc. Vì thế, chúng ta hãy cùng nhau viết tiếp câu chuyện lịch sử của dân tộc mình.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Giữa cuộc sống nhộn nhịp | Câu chuyện thời hoa lửa