Giữa khói lửa Kiến An – Rèn bản lĩnh người lính
Từ năm 1968, ông được điều về sân bay Kiến An – một trong những căn cứ phòng không trọng yếu của Hải Phòng. Ngày nào cũng là một cuộc đua với thần chết: phát hiện, ngắm bắn, tránh bom. Có những đêm, máy bay không người lái Mỹ bay thấp như lưỡi dao cắt ngang bầu trời, cả đại đội thức trắng để bảo vệ từng dãy nhà, từng đường băng. Đó là quãng thời gian rèn ông thành một người lính dày dạn, bình tĩnh giữa khói lửa, gan góc giữa ranh giới sống – chết.
Từ Nghệ An đến Quảng Bình – Canh giữ huyết mạch Trường Sơn
Năm 1971, đơn vị ông hành quân vào Nghệ An, bảo vệ sân bay Anh Sơn – sân bay tiêm kích dã chiến để chi viện cho nước bạn Lào. Mỗi lần còi báo động vang lên, ông cùng đồng đội lao vào vị trí chiến đấu, ngẩng mặt nhìn máy bay địch bổ nhào thả bom bi. Đường băng tan nát, khói lửa mịt mù, nhưng từng người lính vẫn bám trụ để bảo vệ sân bay. Ông kể, “bom bi rơi xuống như mạ”, chỉ cần một viên nổ cũng đủ cướp đi cả tiểu đội.
Cuối năm 1971, ông lại khoác ba lô hành quân vào Quảng Bình, bảo vệ đường 15A và bến phà Long Đại, sát Vĩnh Linh. Đây là huyết mạch nối hậu phương miền Bắc với chiến trường miền Nam. Những chuyến xe chở hàng, chở vũ khí nối đuôi nhau trong đêm, vượt qua ánh đạn lửa trời. Còn những người lính phòng không như ông, ngày đêm chốt chặn, mắt không rời bầu trời đen kịt. Đồng đội ngã xuống bên vai, máu hòa cùng đất đỏ Trường Sơn.



