Cựu chiến binh

Giữa làn bom, người lính bế em nhỏ

Trong một trận bom dữ dội, một người lính đã không ngần ngại lao vào vùng nguy hiểm để cứu một em nhỏ còn mắc kẹt trong căn nhà đổ nát. Dù bản thân bị thương, anh vẫn bế em chạy đến nơi an toàn. Hành động dũng cảm ấy đã để lại dấu ấn sâu sắc trong lòng người dân và đồng đội.

Hà Tĩnh19/04/2026Nguyễn Hải Nam (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm tháng chiến tranh ác liệt, vùng đất Quảng Bình được gọi là "tuyến lửa" vì thường xuyên phải hứng chịu những trận bom dữ dội.

Ông Nguyễn Văn Bình khi ấy là một chiến sĩ trẻ trong đơn vị bộ binh đóng quân gần một làng nhỏ ven đường.

Một buổi trưa, bầu trời đột nhiên vang lên tiếng động cơ gầm rú.

Ông Bình ngẩng đầu lên.

Những chiếc máy bay địch đang lao đến.

Chỉ vài giây sau, tiếng còi báo động vang lên dồn dập.

Người dân trong làng vội vã chạy vào hầm trú ẩn.

Trẻ em khóc.

Người lớn hối hả gọi nhau.

Bom bắt đầu rơi.

Mặt đất rung chuyển dữ dội.

Những cột khói đen bốc lên khắp nơi.

Sau loạt bom đầu tiên, ông Bình cùng đồng đội nhanh chóng chạy đi kiểm tra tình hình.

Giữa khói bụi mù mịt, ông nghe thấy tiếng khóc yếu ớt của một đứa trẻ.

Tiếng khóc phát ra từ một căn nhà vừa bị sập một phần.

Ông dừng lại.

Lắng nghe.

Tiếng khóc vẫn còn.

Không suy nghĩ nhiều, ông lao vào bên trong.

Mái nhà đã nghiêng.

Những thanh gỗ có thể sập xuống bất cứ lúc nào.

Giữa đống đổ nát, ông nhìn thấy một em bé khoảng ba tuổi đang ngồi co ro ở góc tường, mặt lấm lem bụi đất.

Em bé khóc nức nở, gọi:

"Mẹ ơi… mẹ ơi…"

Ông Bình nhanh chóng bế em lên.

Đúng lúc ấy, một tiếng nổ lớn vang lên ngay gần đó.

Mảnh đất phía sau rung chuyển mạnh.

Một mảnh gỗ rơi xuống trúng vào vai ông.

Ông đau nhói, nhưng vẫn ôm chặt em bé trong lòng.

Ông chạy thật nhanh ra khỏi căn nhà đang sụp.

Vừa bước ra khỏi cửa, một phần mái nhà phía sau đã đổ xuống.

Nếu chậm vài giây, cả ông và em bé có thể đã bị vùi lấp.

Ông chạy về phía hầm trú ẩn gần nhất.

Người dân nhìn thấy ông bế đứa trẻ thì vội vàng chạy ra đón.

Một người phụ nữ từ trong hầm lao ra, vừa khóc vừa gọi tên con.

Đó chính là mẹ của em bé.

Bà ôm chầm lấy con trai mình.

Nước mắt rơi không ngừng.

Bà quay sang nắm lấy tay ông Bình, nghẹn ngào nói:

"Cảm ơn chú… chú đã cứu con tôi…"

Ông Bình chỉ mỉm cười.

Vai ông vẫn đau, máu thấm qua áo.

Nhưng ông nói:

"Em bé an toàn là tốt rồi."

Sau trận bom hôm ấy, ông Bình được đưa đi băng bó vết thương.

Còn em bé thì sống sót và lớn lên khỏe mạnh.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã kết thúc, gia đình em bé vẫn thường tìm đến thăm ông Bình.

Em bé ngày nào đã trưởng thành, trở thành một người thầy giáo.

Mỗi lần nhắc lại câu chuyện ấy, ông Bình chỉ nói một câu giản dị:

"Trong chiến tranh, ai cũng sẵn sàng làm điều đó."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn