Bài viết

Giữa lằn ranh của sự im lặng

Quảng Trị26/12/2025Chi đoàn 11 Sử (Đoàn phường Đồng Hới)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh chống Mỹ là giai đoạn mà bom đạn phủ kín nhiều vùng đất, để lại không chỉ những vết thương trên mặt đất mà còn in sâu vào ký ức của cả một thế hệ. Trong hoàn cảnh ấy, rất nhiều thanh niên trẻ tuổi đã rời bỏ cuộc sống bình thường để tham gia kháng chiến, chấp nhận hiểm nguy như một phần tất yếu của thời cuộc. Lực lượng thanh niên xung phong chính là những người như vậy – không trực tiếp cầm súng ngoài mặt trận, nhưng luôn có mặt ở những nơi nguy hiểm nhất. Bà ngoại của em, bà Nguyễn Thị Gọn là một trong số những thanh niên xung phong đã tham gia vào giai đoạn khốc liệt đó. Khi còn rất trẻ, bà làm những công việc liên quan trực tiếp đến bom đạn còn sót lại sau các đợt không kích. Trong đó, nhiệm vụ nguy hiểm nhất là phá bom nổ chậm. Những quả bom không phát nổ ngay khi rơi xuống, nhưng có thể phát nổ bất cứ lúc nào, đe dọa tính mạng con người và làm gián đoạn mọi hoạt động xung quanh. Vì vậy, việc xử lý bom nổ chậm là điều bắt buộc, dù ai cũng hiểu mức độ rủi ro của công việc này. Trong những ký ức bà kể lại, có một câu chuyện để lại ấn tượng rõ ràng nhất là một lần bà cùng tổ được giao nhiệm vụ xử lý một quả bom nằm sát lối đi chính. Con đường ấy vốn được sử dụng thường xuyên, nhưng từ khi quả bom xuất hiện, mọi người buộc phải tránh xa. Khi tiếp cận hiện trường, không khí căng thẳng đến mức ai cũng tự động nói nhỏ lại. Không có sự vội vàng hay hoảng loạn, bởi càng hấp tấp thì nguy hiểm càng lớn. Từng người trong tổ làm việc theo phân công, từng thao tác đều phải chính xác và thận trọng. Bà từng kể rằng trong khoảnh khắc đứng gần quả bom, trong đầu gần như không nghĩ đến điều gì khác ngoài nhiệm vụ trước mắt. Không phải vì không sợ, mà vì nếu để nỗi sợ chi phối thì sẽ không thể tiếp tục làm việc. Khi quả bom được xử lý xong, cả tổ rút đi lặng lẽ. Không ai nói về việc vừa làm, cũng không có cảm giác tự hào rõ rệt. Với họ, đó chỉ là một nhiệm vụ đã hoàn thành, dù biết rằng chỉ cần sai một bước nhỏ thì hậu quả sẽ không thể cứu vãn. Những câu chuyện bà kể thường dừng lại rất nhanh, không được kể theo trình tự rõ ràng. Có những chi tiết bà nhớ rất rõ, nhưng cũng có những đoạn bà bỏ qua, như thể không muốn nhắc lại quá nhiều. Chính điều đó khiến câu chuyện trở nên chân thực, bởi chiến tranh qua lời bà không mang dáng dấp của những trang sử hào hùng, mà là chuỗi ngày dài của căng thẳng, mệt mỏi và quen dần với hiểm nguy.
Qua những gì bà ngoại kể, chiến tranh hiện lên không phải bằng những khẩu hiệu lớn hay chiến công được nhắc lại nhiều lần, mà bằng những công việc cụ thể, nguy hiểm và lặp đi lặp lại mỗi ngày. Những người thanh niên xung phong như bà không nghĩ mình đang làm điều gì phi thường, họ chỉ đơn giản làm những việc cần phải làm trong hoàn cảnh không cho phép lựa chọn khác. Chính sự bình thản ấy lại cho thấy mức độ khốc liệt của chiến tranh, khi con người buộc phải quen dần với hiểm nguy như một phần của cuộc sống.
Những câu chuyện của bà ngoại để lại một ấn tượng rất rõ: phía sau những trang lịch sử là những con người bình thường, đã từng rất trẻ, từng sợ hãi, nhưng vẫn bước tiếp vì trách nhiệm và hoàn cảnh. Sự hy sinh của họ không ồn ào, không được nhắc tên nhiều, nhưng lại góp phần giữ cho cuộc sống không bị ngưng lại giữa bom đạn. Hiểu được điều đó giúp nhìn chiến tranh một cách thực tế hơn, và trân trọng hơn sự yên bình mà thế hệ sau đang có.

Mọi thắc mắc xin vui lòng liên hệ:
Họ và tên: Mai Phương Linh
SĐT: 0914458981

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Giữa lằn ranh của sự im lặng | Câu chuyện thời hoa lửa