“Giữa lằn ranh sinh tử – ký ức của ông Nguyễn Đình Thảo”
“Giữa lằn ranh sinh tử – ký ức của ông Nguyễn Đình Thảo”
Chiến tranh tuy đã đi qua , nhưng những mất mát và nỗi đau mà người lính từng trải vẫn còn đọng lại, như một phần ký ức không thể quên.
Ông tôi từng đi qua những năm tháng bom đạn mà thế hệ chúng tôi chỉ được nghe lại qua lời kể, nhưng mỗi câu chuyện của ông luôn làm tôi cảm nhận rõ ràng thế nào là một thời hoa lửa của dân tộc. Ông tôi ra trận khi tuổi đời mới ngoài đôi mươi – cái tuổi đáng lẽ phải được sống trọn vẹn với những ước mơ của cuộc đời. Thế nhưng mang trong tim niềm tin giản dị rằng nếu Tổ quốc cần, mình không thể đứng ngoài. Sau thời gian huấn luyện, ông được điều về lực lượng ra đa – một nhiệm vụ thầm lặng nhưng sống còn trong cuộc chiến. Ông thường nói, người lính cầm súng đứng nơi chiến trường cần dũng cảm một, thì người trực ra đa trong đêm tối cần dũng cảm mười, bởi họ chính là “mắt thần” của bầu trời, nơi mà chỉ một phút lơ là cũng có thể khiến cả đơn vị bị bất ngờ bởi đợt xung kích của máy bay địch.
Ông kể rằng những ngày Mỹ tăng cường đánh phá miền Bắc, trạm ra đa của ông luôn là mục tiêu tìm diệt. Địch dùng đủ mọi cách gây nhiễu: thả giấy bạc, phát sóng điện tử mạnh để làm loạn màn hình, thậm chí có những lúc toàn bộ tín hiệu ra đa như bị nhấn chìm trong một biển ánh sáng giả. Nhưng ông và đồng đội không bao giờ bỏ cuộc. Họ phải thay đổi tần số liên tục, đoán hướng nhiễu, và tìm những “khoảng trống” nhỏ trên màn hình – nơi kẻ địch không thể che giấu mãi. Tôi thắc mắc hỏi ông :” Thế ông ơi chiến tranh khốc liệt như vậy có những khoảng khác nào khiến ông nhớ mãi không? Ông điềm tĩnh đáp: “Có chứ cháu yêu, rồi ông kể có những giây phút hiếm hoi được nghỉ, khi anh em trong đơn vị ngồi bên nhau, kể chuyện nhà, cười vang qua màn đêm. Những giây phút bình yên ngắn ngủi ấy trở thành nguồn động lực vô giá để ông có thể tiếp tục đứng vững trước bom đạn và thử thách. Nhưng rồi mắt ông bỗng trầm xuống giọng nói cũng như nghẹn lại nơi cổ họng , cháu có biết không, có một luyến tiếc mà cả đời ông sẽ không sao quên được , ông dừng lại một chút ánh mắt nhìn xa vời vào khoảng không bao la , trước đây ông từng quen một người đồng đội rất đặc biệt .Trong lúc cả đội tạm nghỉ giữa trận, người bạn ấy chia sẻ với ông một chiếc bánh nhỏ, vừa đủ cho cả hai người, và bảo: “Ăn đi, giữ sức mà chiến đấu.” Hình ảnh giản dị ấy đã in sâu vào tâm trí ông, khiến ông nhớ mãi tình đồng đội, sự quan tâm nhỏ bé ấy đã phần nào tiếp thêm sức mạnh cho ông. Tôi hỏi rằng : “Thế điều gì khiến ông tiếc nuối vậy ạ?” . Đó là lời “ cảm ơn’’ cháu ạ , khi đó ông chưa kịp nói lời cảm ơn thì hiệu lệnh xuất trận vang lên. Người đồng đội ấy nhanh chóng rời vị trí, lao vào trận xung kích. Sau đó ông hay tin dữ người đồng đội đã hy sinh trong lúc chiến đấu, lúc đó ông bỗng sững người lại vì người mà ông vừa gặp cách đây không lâu vẫn cười nói vui vẻ bên các đồng đội vậy mà giờ đây người đồng đội ấy đã nằm mãi trong màu cờ của Tổ quốc nhưng ông không có thời gian để đau buồn quá lâu vì trận chiến vẫn đang trong giai đoạn ác liệt nhất . Ông kể lại rằng, những đêm năm 1972 khi Mỹ sử dụng máy bay B-52 ném bom xuống Hà Nội và các thành phố, thị xã khác ở miền Bắc, trạm ra đa của đơn vị ông tôi đã vô tình trở thành mục tiêu hủy diệt của địch. Đêm đó là một đêm khó có thể quên của đời ông vì vào lúc chạng sáng khi đồng đội của ông mệt mỏi nghỉ ngơi một lát thì màn hình ra đa hiện thị đã phát hiện ra một bay lạ bay vào vùng trời nơi ông đóng quân, lập tức đồng đội kia đã đánh thức toàn bộ các đồng chí trong trạm ra đa dậy và xử lý tình huống nhưng chưa kịp để mọi người hoàn hồn trở lại thì một tiếng nổ lớn vang lên. Chiếc máy bay đó đã thả bom ngay cạnh trạm ra đa của ông tôi “ Có nguy hiểm, có nguy hiểm yêu cầu toàn bộ đại đội rút quân.”,“ Có nguy hiểm, có nguy hiểm yêu cầu toàn bộ đại đội rút quân.”, tiếng của chỉ huy cứ vang lên liên hồi qua bộ đàm nhưng đáng tiếc đã không có ai có thể trả lời, cả đại đội gần mấy chục người vậy mà giờ đây chỉ toàn mùi khói và bụi. Ông tôi cứ đi mãi, đi mãi chỉ mong tìm được người còn sống và ông đã cứu được hai người nữa đang vùi trong xác chết. Với hơi thở yếu ớt, sau khi kiểm tra sơ bộ ở trạm xá quân y hai người kia bị thương rất nặng người thì bị mất đi cánh tay người thì cả đời không thể đi lại được nữa. Tuy may mắn cơ thể ông không bị ảnh hưởng trực tiếp bởi vụ thả bom, nhưng sức khỏe của ông đã suy giảm tới 61%. Dẫu vậy, ông không buồn, bởi ông luôn nghĩ rằng mình vẫn may mắn hơn nhiều người khác: ông còn được sống, còn được mỗi ngày nhìn thấy mặt trời, như thế đã là điều quý giá lắm rồi.
Trong phòng khách của ông tôi có một tấm bằng khen được ông đóng khung treo lên tường, trên đó ghi một cái tên quá đỗi thân quen kèm chữ Phong tặng danh hiệu “ Chiến sĩ vẻ vang” với những vết ố vàng theo năm tháng. Mặc dù tấm bằng khen không to cũng không quá đẹp đẽ nhưng mấy ai biết rằng tấm bằng đó không chỉ là niềm vinh dự lớn lao mà còn là ký ức về một thời “ Hoa Lửa” linh thiêng và rực rỡ.
Chiến tranh giờ chỉ còn lại trong những trang sử vàng và những câu chuyện được kể lại bởi các thế hệ đi trước, nhưng những hi sinh thầm lặng của cha ông ta-những con người đã dũng cảm bước vào lửa đạn, sẵn sàng đánh đổi cả tuổi trẻ và mạng sống vì Tổ quốc-vẫn còn nguyên giá trị đến hôm nay. Mỗi trang lịch sử, mỗi chiến công, mỗi mất mát đều nhắc nhở chúng ta rằng hòa bình hiện tại không phải tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng xương máu của biết bao thế hệ cha ông đi trước. Những người lính năm xưa, dù còn sống hay đã nằm xuống, vẫn mãi là biểu tượng của lòng yêu nước và tinh thần bất khuất của dân tộc Việt Nam.
Nhìn lại chặng đường đầy gian khổ ấy, bản thân tôi càng hiểu rõ hơn trách nhiệm của mình đối với quá khứ và tương lai phía trước. Bản thân tôi cũng hiểu rằng, để xứng đáng với công lao của cha ông, tôi cần phải sống có mục tiêu, học tập chăm chỉ, giữ gìn những giá trị tốt đẹp và luôn hướng về những điều đúng đắn. Mỗi hành động nhỏ bé hôm nay, nếu xuất phát từ lòng biết ơn và ý thức xây dựng đất nước, sẽ góp phần làm cho tương lai tươi sáng hơn, để những hi sinh của thế hệ đi trước mãi mãi được trân trọng và không bao giờ trở nên vô ích.




