Giữa làn ranh sinh tử trên thành cổ Quảng Trị năm 1972
Bài viết phản ánh tâm tư, ký ức chiến tranh khốc liệt và nghị lực sống kiên cường của cựu chiến binh Huỳnh Quang Bình trong thời kỳ hậu chiến.
Mỗi khi nhìn lại những bức ảnh kỷ niệm đã ố màu thời gian, ký ức về một thời thanh xuân rực lửa chiến đấu lại hiện về nguyên vẹn. Tôi nhớ nhất những ngày tháng chốt giữ tại thành cổ Quảng Trị năm 1972, nơi nhiệm vụ chính của chúng tôi là chiến đấu giằng co từng góc tường, căn nhà trong 81 ngày đêm lịch sử. Mặc cho bom rơi đạn nổ ngày đêm, những người lính chúng tôi vẫn kiên cường bám trụ trận địa, sẵn sàng hy sinh để bảo vệ từng tấc đất quê hương. Tình đồng chí, đồng đội được tôi luyện qua gian khổ lại càng trở nên bền chặt hơn bao giờ hết. Trong cái thiếu thốn trăm bề, từ bát cơm sẻ nửa đến ngụm nước suối trong, chúng tôi đã cùng nhau chia sẻ từng nỗi niềm, từng lá thư nhà và cả những ước mơ về một ngày bình yên. Đã có những khoảnh khắc tưởng chừng như không thể vượt qua khi pháo địch cày xới từng tấc đất, nhưng tinh thần đồng lòng và ý chí quật cường đã giúp chúng tôi đứng vững. Tôi mong rằng các thế hệ hôm nay và mai sau sẽ luôn trân trọng giá trị của hòa bình, tiếp tục phát huy truyền thống anh hùng để xây dựng quê hương. Ký ức về những ngày tháng hoa lửa ấy sẽ mãi theo tôi đến suốt.



