Giữa lằn ranh sống – chết
Một trận bom bất ngờ trút xuống sát trạm quân y dã chiến giữa rừng Trường Sơn. Trong khoảnh khắc sinh tử, người y tá Lê Thị Cúc đã lao ra khỏi hầm, cứu thương dưới làn đạn. Đó là giây phút mà sự sống và cái chết chỉ cách nhau một nhịp thở.
Đó là một buổi trưa cuối năm 1973, tại trạm quân y dã chiến của Đơn vị 595, thuộc chiến trường Trường Sơn, khi bác Lê Thị Cúc đang cùng đồng đội thay băng cho thương binh thì tiếng máy bay gầm rú xé toạc bầu không khí yên tĩnh hiếm hoi. Chưa kịp báo động, loạt bom đầu tiên đã nổ chát chúa, đất đá bắn tung, mặt đất rung chuyển dữ dội.
Một quả bom rơi cách trạm quân y chỉ vài chục mét. Sức ép làm sập một phần mái hầm, khói bụi mù mịt. Tiếng thương binh kêu đau, tiếng gọi nhau trong hoảng loạn vang lên khắp nơi. Giữa khung cảnh ấy, bác Cúc chỉ kịp nghĩ: nếu mình hoảng, thương binh sẽ không còn cơ hội.
Bác kể lại:
“Lúc đó, tôi nghe rõ tiếng bom nổ sát bên tai. Sợ chứ, nhưng chân tôi vẫn tự chạy về phía thương binh.”
Một chiến sĩ vừa được cáng vào chưa kịp băng bó thì mảnh pháo từ quả bom tiếp theo hất tung cáng, khiến anh bị văng ra ngoài miệng hầm. Mưa bom vẫn tiếp diễn. Nhiều người do dự, nhưng bác Cúc lao ra, cúi rạp người, kéo thương binh trở lại hầm trong làn đất đá còn nóng.
Máu chảy ướt cả tay áo, khói bom làm cay xè đôi mắt. Không có thời gian suy nghĩ, bác dùng dây vải buộc chặt vết thương, miệng liên tục gọi đồng đội tiếp ứng. Trong khoảnh khắc ấy, giữa ranh giới sống – chết mong manh, sự sống được giữ lại bằng ý chí và đôi tay của người y tá.
Khi trận bom tạm dứt, trạm quân y chỉ còn là một hầm đất ngổn ngang. Nhưng phần lớn thương binh đã qua cơn nguy kịch. Bác Cúc ngồi bệt xuống đất, lưng áo ướt đẫm mồ hôi và bụi đất, tim vẫn đập dồn dập.
Bác lặng lẽ nhớ lại:
“Nếu lúc đó chậm một chút thôi, có lẽ tôi đã không cứu được anh ấy. Nghĩ lại, tôi vẫn rùng mình.”
Sau trận bom ấy, hành động dũng cảm của bác được đơn vị biểu dương trước toàn đội. Với tinh thần quên mình vì đồng đội, hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ trong điều kiện chiến đấu ác liệt, bác Lê Thị Cúc được đề nghị và sau đó được trao Bằng khen của đơn vị và Huân chương Chiến công hạng Ba – một sự ghi nhận xứng đáng cho khoảnh khắc đối mặt sinh tử mà bác đã vượt qua bằng cả trái tim người lính.



