Giữa lòng chảo lửa
Giữa lòng chảo lửa
Một năm sau. Quảng Trị, mùa hè năm 1972.
Dưới cái nắng cháy da cháy thịt của miền Trung và những trận mưa bom B-52 không dứt, Thành giờ đây đã là một người lính dày dạn sương gió của Trung đoàn 48, Sư đoàn 320B. Gương mặt thư sinh ngày nào giờ sạm đen vì nắng gió, vương đầy bụi than và thuốc súng.
Căn hầm chữ A của tiểu đội Thành nằm ngay bên bờ sông Thạch Hãn. Mặt sông đầy khói độc, nước sông đỏ ngầu phù sa và máu của đồng đội. Nhiệm vụ của tiểu đội Thành là giữ vững trận địa, bảo vệ một chốt giao thông quan trọng để quân ta tiếp tế vào Thành cổ.
Ban ngày, đất trời rung chuyển bởi tiếng cao xạ, tiếng bom dội. Ban đêm, khi tiếng súng tạm lắng, chỉ còn tiếng dế kêu rỉ rả và tiếng gió thổi qua những rặng tre xơ xác do mảnh bom.
"Thành, mày lại viết gì đấy? Lại làm thơ à?" — Tiếng Lâm, cậu chiến sĩ liên lạc quê Hải Phòng, vừa lau khẩu AK vừa hỏi.
"Không, tao chép lại nhật ký." — Thành cười, tay nâng niu cuốn sổ da mà Mai tặng. Cuốn sổ đã sờn góc, có vài vệt máu khô của một người đồng đội đã hy sinh bám vào, nhưng những trang giấy bên trong vẫn được giữ gìn cẩn thận.
Thành thắp một mẩu nến nhỏ giấu trong lòng bàn tay, nắn nót viết:
"Ngày... tháng... năm 1972. Quảng Trị đêm nay không có trăng, chỉ có ánh hỏa châu sáng rực cả một góc trời. Đất dưới lưng tụi mình vẫn còn nóng hổi sau trận pháo chiều nay. Nhớ Hà Nội, nhớ những chiều đi dọc đường Cổ Ngư, nhớ tiếng tàu điện leng keng... và nhớ đôi mắt của Mai. Ở ngoài đó chắc phượng đang nở rộ lắm rồi. Mai ơi, tụi mình ở đây đang sống những ngày rực rỡ nhất, dù cái chết có thể đến bất cứ lúc nào..."
"Bùm!"
Một quả pháo mồ côi bất ngờ dội xuống ngay gần cửa hầm. Đất đá sụt xuống, nến tắt phụt. Thành nhanh tay nhét cuốn sổ vào ngực áo, vơ lấy khẩu súng.
"Toàn tiểu đội vào vị trí chiến đấu! Địch tập kích!" — Tiếng tiểu đội trưởng hét lên.



