Giữa lòng dân và cuộc đấu tranh giữ đất

Sau khi phân loại lực lượng, Huyện uỷ Cao Lãnh tổ chức đảng viên thành ba nhóm, phù hợp với điều kiện hoạt động mới. Hướng chung là Đảng rút vào hoạt động bí mật, hoà mình trong quần chúng; xây dựng cơ sở, bảo tồn lực lượng và củng cố phong trào.
Sau khi phân loại, lực lượng đảng viên còn lại ở các xã thuộc huyện Cao Lãnh phải nói là rất “hẻo” so với hồi còn kháng chiến. Có nơi như Mỹ Xương, Mỹ Hội: trước có hơn trăm đảng viên giờ chỉ còn 15 - 20 đảng viên.
Nhưng trong gian khó, điều giữ cho phong trào tồn tại chính là lòng dân.
Huyện uỷ Cao Lãnh ăn ở, làm việc rải rác trong nhà dân - ở nhà nầy vài bữa lại chuyển qua nhà khác. Nhờ công tác dân vận tốt nên gây dựng được nhiều cơ sở cách mạng.
Có lần, trên đường đi công tác, tác giả gặp một người lính áo đen bí mật cảnh báo:
“Ông mau vọt vô nhà đi, tụi lính đang đi tới kìa!”
Nhờ lời cảnh báo ấy, ông kịp thời tránh được một tốp lính Hòa Hảo.
Một lần khác, khi bị lính kiểm tra giấy tờ, ông được một người phụ nữ trong gia đình nơi mình trú nhờ nhanh trí giúp đỡ:
“Mấy chú ơi, ông nầy lên đây giăng câu. Bữa trước ổng bán cá cho tui, bữa nay ổng ghé lấy tiền đó!”
Bọn lính chưa tin hẳn, nhưng sau một hồi xem xét giấy tờ và mặt mũi, cuối cùng cũng bỏ đi.
Tôi cảm ơn vợ chồng người chủ nhà rồi ra về, trong bụng thầm nghĩ: dân mình, nơi nào cũng có người sẵn sàng bảo bọc, chở che cho cách mạng. Cách mạng muốn thành công, bao giờ cũng phải nhờ ở lòng dân.
Những năm 1955–1956, cuộc đấu tranh của nhân dân Cao Lãnh tiếp tục diễn ra trên nhiều mặt trận.
Đặc biệt, phong trào nông dân đấu tranh chống “Cải cách điền địa” của Mỹ - Diệm diễn ra khắp nơi. Tiêu biểu như ở xã Phong Mỹ, Chi bộ đã lãnh đạo khoảng 300 nông dân vừa tranh thủ, vừa ngăn cản bọn lính và bọn đo đất.
Ở một số nơi có phong trào mạnh, nông dân không chịu nộp tô cho địa chủ. Cuộc đấu tranh giữ quyền lợi ruộng đất của nông dân được cấp trong kháng chiến từ đây diễn ra quyết liệt.
Chùm ảnh tư liệu
Ảnh tư liệu của bài viết.
Trong tình hình ấy, đồng chí Nguyễn Văn Phối - Bí thư Tỉnh uỷ đã kịp thời về uốn nắn:
“Trong hoàn cảnh chúng ta có nhiều bất lợi, chúng ta lãnh đạo nhân dân bảo vệ thành quả mà ta giành được trong kháng chiến, nhưng không được quá cứng nhắc, phải tuỳ theo tình hình, tuỳ điều kiện ở từng nơi mà điều chỉnh cho phù hợp.”
Đến gần cuối năm 1956, cuộc đấu tranh cũng có lúc giằng co. Nhưng cùng thời gian này, hoạt động võ trang tuyên truyền, diệt ác phá kềm trong tỉnh ta lên mạnh, địa chủ phản động và hội tề phải co lại.
Nguồn: Trích hồi ký Trần Anh Điền - Đổi đời



