Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Giữa lửa đạn Điện Biên

Ninh Bình27/04/2026Đỗ Thế Anh (10A2 THPT Xuân Trường)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Giữa lửa đạn Điện Biên

Câu chuyện dưới đây được kể lại từ lời của bác Lê Văn Thuyên (sinh năm 1959) – một người lính từng tham gia chiến đấu trong những năm tháng kháng chiến ác liệt. Qua lời kể của bác, những ký ức về chiến trường hiện lên chân thực và đầy xúc động.

Bác Thuyên nhớ lại những ngày hành quân ra chiến trường Điện Biên. Con đường vào trận địa vô cùng gian nan: dốc cao, quanh co, chật hẹp. Những khẩu pháo nặng không thể dùng xe kéo, bộ đội phải dùng chính sức mình để đưa vào trận địa. Mỗi bước đi là một lần gồng mình, mồ hôi ướt đẫm lưng áo, đôi chân rã rời nhưng không ai than vãn, bởi tất cả đều hiểu phía trước là nhiệm vụ, là trách nhiệm với Tổ quốc.

Đêm hôm đó, trận đánh diễn ra vô cùng ác liệt. Trời tối đen như mực, chỉ thỉnh thoảng bị xé toạc bởi ánh pháo sáng và những chớp lửa từ bom đạn. Tiếng pháo nổ dồn dập, rung chuyển cả mặt đất. Khói bụi mù mịt, không khí đặc quánh mùi thuốc súng khiến việc hô hấp trở nên khó khăn, tầm nhìn gần như bị che khuất.

Trong lúc chiến đấu, bác Thuyên bất ngờ bị trúng đạn. Cơn đau buốt lan khắp cơ thể khiến bác choáng váng. Nhưng giữa thời khắc sinh tử ấy, bác không cho phép mình gục ngã. Cắn răng chịu đựng, bác tiếp tục bám trụ, chiến đấu cùng đồng đội. Trong đầu bác khi đó chỉ có một suy nghĩ duy nhất: phải chiến đấu đến cùng, không được rời vị trí.

Bom đạn vẫn trút xuống không ngừng. Mỗi lần pháo nổ, đất đá lại bị hất tung, phủ kín một màu xám xịt. Tai bác ù đi bởi những âm thanh chát chúa, nhưng đôi tay vẫn siết chặt vũ khí, ánh mắt vẫn hướng về phía trước. Lúc ấy, bác gần như không còn cảm nhận rõ nỗi đau, chỉ còn ý chí thôi thúc phải đứng vững.

Khi trận đánh kết thúc, bác kiệt sức và được đưa ra khỏi chiến trường. Vết thương khiến bác phải điều trị trong một thời gian dài, nhưng may mắn là bác vẫn sống để trở về quê hương. Những ký ức về chiến trường năm ấy vẫn luôn in đậm trong tâm trí bác – từ khói lửa, bom đạn đến hình ảnh những người đồng đội đã cùng nhau chiến đấu trong những giờ phút sinh tử.

Giờ đây, mỗi khi nhớ lại, bác càng thấm thía hơn giá trị của hòa bình. Những gì bác và đồng đội đã trải qua không chỉ là gian khổ, mà còn là minh chứng cho lòng dũng cảm và ý chí kiên cường của người lính. Bác kể lại câu chuyện này không phải để nhắc về đau thương, mà để thế hệ sau hiểu rằng: hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng rất nhiều mồ hôi và nước mắt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn