Bài viết

Giữa lửa đạn Trị Thiên, bản lĩnh người chính ủy

An Giang15/06/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Lê Khả Phiêu sinh ngày 27 tháng 12 năm 1931 tại xã Đông Khê, huyện Đông Sơn, tỉnh Thanh Hóa. Từ những năm tuổi trẻ, ông đã sớm tham gia hoạt động cách mạng, tham gia bình dân học vụ, công tác tuyên truyền ở cơ sở và được kết nạp vào Đảng năm 1949. Sau khi nhập ngũ năm 1950, ông từng bước trưởng thành qua nhiều vị trí trong quân đội, từ chiến sĩ, cán bộ đại đội cho đến cán bộ chính trị cấp trung đoàn. Sau chiến thắng Điện Biên Phủ, ông tiếp tục được đào tạo, bồi dưỡng và tích lũy kinh nghiệm lãnh đạo trong quân đội. Đến giữa thập niên 1960, khi cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn ác liệt, ông được giao nhiệm vụ vào chiến trường Trị Thiên — một trong những chiến trường khốc liệt nhất cả nước.

Năm 1967, Lê Khả Phiêu được điều động vào chiến trường Trị Thiên, đảm nhiệm cương vị Chính ủy Trung đoàn 9, Sư đoàn 304. Đây là khu vực mà bom đạn Mỹ trút xuống ngày đêm. Núi rừng hiểm trở, khí hậu khắc nghiệt, lương thực thiếu thốn, thông tin liên lạc nhiều khi bị cắt đứt hoàn toàn. Nhưng với ông, khó khăn lớn nhất không phải là thiếu ăn hay thiếu ngủ, mà là làm sao giữ được tinh thần chiến đấu của bộ đội trong những thời khắc sinh tử.

Trong một đợt hành quân xuyên rừng để tiếp cận mục tiêu, đơn vị của ông bị máy bay địch phát hiện. Bom nổ liên tiếp, cây rừng đổ ngổn ngang, đất đá tung mù mịt. Khi đội hình tạm phân tán, ông không ở vị trí an toàn mà trực tiếp chạy dọc tuyến, kiểm tra từng tổ chiến đấu, động viên từng chiến sĩ. Có chiến sĩ bị thương ở chân vẫn xin tiếp tục chiến đấu. Ông ngồi xuống bên cạnh, nắm chặt tay người lính trẻ, dặn dò phải giữ sức để còn chiến đấu lâu dài. Sự gần gũi ấy khiến nhiều chiến sĩ cảm nhận được rằng người chỉ huy của mình không chỉ ra mệnh lệnh mà còn chia sẻ từng mất mát, từng khó khăn.

Đầu năm 1968, ông tiếp tục kiêm nhiệm Trung đoàn trưởng Trung đoàn 9, trực tiếp chỉ huy đơn vị trong nhiều trận đánh lớn. Giữa chiến trường, ông luôn giữ nguyên tắc: người cán bộ phải là người đi đầu. Khi bộ đội mệt mỏi, ông cùng ăn khẩu phần ít ỏi như chiến sĩ. Khi hành quân đêm, ông đi ở đội hình phía trước. Chính phong cách ấy khiến cán bộ, chiến sĩ dành cho ông sự tin yêu đặc biệt. Những người từng chiến đấu cùng ông sau này kể lại rằng, chỉ cần nghe giọng nói của đồng chí Phiêu qua máy liên lạc, ai cũng thấy tinh thần vững vàng hơn.

Chiến trường Trị Thiên không chỉ là nơi thử thách bản lĩnh của một người lính, mà còn là nơi hun đúc nên phẩm chất lãnh đạo của Lê Khả Phiêu. Từ thực tiễn bom đạn, ông hiểu rằng sức mạnh của quân đội không chỉ nằm ở vũ khí, mà nằm ở ý chí, ở niềm tin và ở sự gắn bó giữa người chỉ huy với chiến sĩ.

Những năm tháng ở Trị Thiên đã trở thành dấu mốc lớn trong cuộc đời binh nghiệp của ông. Từ đây, tên tuổi Lê Khả Phiêu được nhiều đồng chí, đồng đội nhắc đến như một người cán bộ chính trị kiên cường, quyết đoán, luôn đặt tập thể và nhiệm vụ lên trên bản thân mình. Đó cũng là nền tảng để ông tiếp tục đảm nhận những trọng trách lớn hơn trong chặng đường cách mạng sau này.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn