Anh hùng Lực lượng vũ trang

Giữa lửa đạn vẫn giữ một trái tim nhân hậu (1)

Khi đọc lại câu chuyện về Nguyễn Hòa Luông, tôi nhận ra rằng điều khiến mình kính phục không chỉ nằm ở sự quả cảm nơi chiến trường, mà còn ở cách ông giữ được sự tỉnh táo và lòng nhân hậu giữa hoàn cảnh tàn khốc của chiến tranh. Có lẽ, đó mới chính là phẩm chất làm nên chiều sâu của một người anh hùng.

Vĩnh Long26/02/2026Lưu Phước Tú (Phường Nguyệt Hóa)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Chiến tranh vốn dĩ dễ làm con người rơi vào cực đoan. Khi đứng giữa ranh giới sinh tử, khi chứng kiến đồng đội ngã xuống, khi chứng kiến cảnh nhà cửa bị đốt phá, ruộng vườn tan hoang, rất dễ để lòng người chất chứa hận thù. Nhưng đọc từng dòng viết về ông, tôi lại thấy một điều khác: ông chiến đấu bằng sự sáng suốt nhiều hơn bằng cảm xúc.

Ông chỉ trừng trị những tên ác ôn thực sự gây tội ác với nhân dân. Còn những người khác trong hàng ngũ địch, ông tìm cách tranh thủ, phân hóa, thậm chí cảm hóa để cô lập bộ máy đàn áp từ bên trong. Trong hoàn cảnh ấy, lựa chọn đó không hề dễ dàng. Nó đòi hỏi sự bình tĩnh, bản lĩnh và tầm nhìn xa. Ông hiểu rằng mục tiêu của cách mạng không phải là trả thù, mà là giành lại cuộc sống bình yên cho nhân dân.

Tôi đặc biệt suy nghĩ về chi tiết ông tha bổng cho một tên tay sai đi cùng một tên ác ôn khác trong một lần cải trang đánh địch. Điều đó cho thấy ông không nhìn mọi sự bằng màu đen – trắng tuyệt đối. Ông phân biệt rõ giữa người có thể cảm hóa và kẻ không còn khả năng sửa đổi. Sự phân định ấy không chỉ thể hiện trí tuệ, mà còn thể hiện một trái tim không bị chiến tranh làm chai sạn.

Chính vì vậy, ông xây dựng được hơn 20 cơ sở quần chúng ngay trong vùng địch kiểm soát. Tôi tin rằng nếu chỉ dựa vào sợ hãi, sẽ không thể có được mạng lưới bền vững như thế. Người dân tin ông vì họ thấy ông chiến đấu để bảo vệ họ, chứ không phải để chứng tỏ mình.

Từ 10 người ban đầu, lực lượng Công an xung phong do ông tổ chức đã phát triển lên 60 người trong thời gian ngắn. Điều đó không chỉ là kết quả của công tác vận động, mà còn là minh chứng cho uy tín cá nhân của ông. Người ta chỉ dám đặt sinh mạng mình vào tay người mà họ tin tưởng.

Khi đọc những con số về hơn 50 trận đánh, gần 60 tên ác ôn bị tiêu diệt, hàng chục đồn bót bị phá hủy, tôi không chỉ thấy chiến công, mà còn thấy phía sau đó là vô vàn quyết định khó khăn. Mỗi trận đánh đều phải cân nhắc giữa tấn công và bảo toàn lực lượng. Và điều đáng quý là ông luôn chú trọng bảo vệ sinh mạng người dân và đồng đội.

Trong cuộc sống hôm nay, khi đối diện với những mâu thuẫn nhỏ bé, nhiều khi chúng ta dễ dàng phản ứng theo cảm xúc. Câu chuyện của ông khiến tôi tự hỏi: liệu mình có đủ bình tĩnh để xử lý mọi việc bằng lý trí và sự công bằng? Có đủ bao dung để nhìn thấy khả năng thay đổi của người khác?

Điều khiến tôi suy ngẫm sâu sắc hơn là bối cảnh gia đình ông. Nhà cửa nhiều lần bị đốt phá, từ nhà ngói xuống nhà tranh, từ đủ đầy đến tạm bợ. Vậy mà trong hoàn cảnh ấy, ông và gia đình vẫn mở rộng cửa che chở cho cán bộ cách mạng. Điều đó chứng tỏ rằng lòng nhân hậu của ông không chỉ xuất hiện nơi chiến trường, mà còn bắt nguồn từ nền tảng gia đình và nhân cách cá nhân.

Đỉnh điểm của sự dấn thân có lẽ là trận đánh bên bờ sông Tam Ngãi. Dù đang bị cảm nặng, ông vẫn xin ra trận. Ông không nói về sức khỏe của mình, mà chỉ nói về trách nhiệm và sự cần thiết của kinh nghiệm địa hình. Đó không chỉ là tinh thần quả cảm, mà còn là ý thức trách nhiệm đến tận cùng.

Khi ông trườn mình vào bụi dừa nước, ném lựu đạn đánh chìm ghe địch và sau đó hy sinh trong làn mưa đạn, tôi hiểu rằng một con người có thể ngã xuống, nhưng giá trị mà họ để lại thì không bao giờ mất đi.

Với tôi, câu chuyện về Nguyễn Hòa Luông không chỉ là một trang sử, mà còn là một bài học về cách giữ gìn nhân cách trong hoàn cảnh khắc nghiệt nhất. Anh hùng không chỉ là người dũng cảm, mà còn là người không đánh mất mình giữa khói lửa.

Đọc xong, tôi cảm thấy lòng mình lắng lại. Tôi biết rằng mình đang sống trong hòa bình, không phải đối diện với súng đạn. Nhưng mỗi thời đại đều có những “trận chiến” riêng – chiến đấu với sự thờ ơ, với ích kỷ, với trách nhiệm bị bỏ quên. Và có lẽ, điều tôi học được từ ông chính là cách giữ cho mình một trái tim nhân hậu, dù ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào.

Nguồn cand.com.vn

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn