Bài viết

Giữa một trận bom dữ dội- người bạn thân nhất của Lan – Hòa

An Giang02/05/2026Trần Thị Ngọc Huyền (Đoàn xã Định Mỹ)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm ấy, ở một vùng quê nhỏ ven sông, Lan vừa tròn mười tám tuổi. Tuổi đẹp nhất của đời người, nhưng thay vì đến giảng đường, cô khoác lên mình màu áo thanh niên xung phong.

Con đường mà Lan cùng đồng đội ngày đêm san lấp là tuyến huyết mạch vận chuyển lương thực ra tiền tuyến. Bom rơi, đất đá vùi lấp, nhưng chỉ cần trời ngớt tiếng máy bay, họ lại lao ra, tay cuốc tay xẻng, làm việc không nghỉ.

Có lần, giữa một trận bom dữ dội, người bạn thân nhất của Lan – Hòa – đã không kịp chạy vào hầm. Sau trận đó, Lan lặng lẽ nhặt chiếc khăn tay còn sót lại, rồi tiếp tục công việc. Không ai nói ra, nhưng ai cũng hiểu: nếu họ dừng lại, những chuyến xe phía sau sẽ không thể đi tiếp.

Những đêm không trăng, Lan thường ngồi bên bờ sông, nhìn về phía xa, nơi có ánh lửa lập lòe. Cô nghĩ về tương lai, về một ngày đất nước yên bình, khi những con đường không còn bom đạn, chỉ còn tiếng cười.

Nhiều năm sau, khi chiến tranh qua đi, con đường năm xưa trở thành con đường nhựa phẳng lì. Người ta đi qua mà không biết rằng dưới lớp đất kia là bao mồ hôi, nước mắt – và cả tuổi thanh xuân của những người như Lan.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn