GIỮA MÙA GIÓ NGƯỢC Liệt sĩ Hà Văn Phước
GIỮA MÙA GIÓ NGƯỢC Liệt sĩ Hà Văn Phước
Người ta thường nhớ rất rõ ngày một người ra đi, nhưng lại hay quên mất những ngày người ấy đã sống. Với Liệt sĩ Hà Văn Phước, sinh năm 1965, quê xã Đôn Châu, điều còn lại trong ký ức đồng đội không chỉ là ngày 26 tháng 11 năm 1986, mà là cả một quãng tuổi trẻ lặng lẽ, bền bỉ, đi qua chiến tranh như đi qua mùa gió ngược. ông nhập ngũ khi còn rất trẻ. ông là chiến sĩ không chức danh lớn, không lời giới thiệu rình rang. Trong đơn vị, ông ít nói, nhưng việc gì khó, việc gì nguy hiểm, ông thường là người bước lên trước. Đôi dép cao su mòn vẹt, khẩu súng đã theo ông qua bao chặng đường hành quân. Mỗi bước đi là một lần thử thách sức chịu đựng của một chàng trai mới ngoài hai mươi. Có những đêm mưa rừng xối xả, lán trại ngập nước, cả đơn vị co mình trong cái lạnh thấu xương. ông lặng lẽ chia nắm lương khô cuối cùng cho đồng đội bị sốt rét, rồi thức trắng canh gác. ông từng bị thương nhẹ trong một lần chạm trán, vết thương chưa kịp lành đã lại lên đường. Ngày ấy, chiến tranh không ồn ào bằng những trận đánh lớn, mà âm thầm, dai dẳng, khắc nghiệt. Địch ẩn trong rừng sâu, mìn sót lại dưới từng tấc đất. Trong một nhiệm vụ chiến đấu đầy nguy hiểm, ông cùng tổ công tác tiến vào khu vực phức tạp. Một tiếng nổ vang lên xé toạc không gian yên ắng. Khói bụi tan đi, người chiến sĩ trẻ đã nằm lại. Ngày 26/11/1986, ông hy sinh, để lại ba lô còn dang dở, bức thư chưa kịp gửi về quê.
Liệt sĩ Hà Văn Phước ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, nhưng sự hy sinh của ông đã làm nên dáng đứng vững vàng cho quê hương hôm nay. Giữa thời bình, khi gió đã thôi ngược chiều, ký ức về ông vẫn nhắc chúng ta rằng: hòa bình không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng cả tuổi xuân của những con người bình dị như ông Hà Văn Phước.


