Cựu Thanh niên xung phong

GIỮA MÙA SIM TÍM

Bà Nguyễn Thị Minh Tâm từng là nữ thanh niên xung phong làm nhiệm vụ vận chuyển lương thực, tải đạn và cứu thương trên tuyến đường Trường Sơn trong những năm chiến tranh ác liệt. Câu chuyện là ký ức về một đêm mưa bom, khi tình đồng đội và lòng dũng cảm đã giúp bà cùng đồng đội vượt qua ranh giới giữa sự sống và cái chết.

Đồng Tháp08/07/2026Huỳnh Thị Thiên Nhi (Chi đoàn trường Mầm Non Phú Thành A, Đoàn xã Phú Thọ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh, tôi vừa tròn mười chín tuổi đã tình nguyện lên đường làm thanh niên xung phong. Khi ấy, tuổi trẻ của chúng tôi không có những buổi hẹn hò dưới phố, không có những ngày bình yên bên gia đình, mà gắn liền với những cung đường Trường Sơn đầy khói lửa.

Đơn vị của tôi có nhiệm vụ vận chuyển lương thực, đạn dược và đưa thương binh về tuyến sau. Ban ngày, chúng tôi ẩn mình trong rừng sâu để tránh máy bay địch. Đêm xuống, dưới ánh trăng mờ hoặc trong màn mưa dày đặc, cả đội lặng lẽ gùi hàng băng qua những con dốc dựng đứng.

Có một đêm tháng Bảy, khi đoàn chúng tôi vừa đi được nửa chặng đường thì tiếng máy bay gầm rú trên bầu trời. Chỉ trong vài phút, bom trút xuống liên tiếp. Đất đá tung mù mịt, cây rừng gãy đổ, cả con đường bị cày nát. Tôi bị sức ép của vụ nổ hất ngã xuống một hố bom, tai ù đi, trước mắt chỉ còn một màu khói trắng.

Khi hoàn hồn, tôi nghe tiếng gọi yếu ớt của Lan – cô bạn thân cùng đơn vị. Lan bị một thân cây đè lên chân, không thể cử động. Mặc cho bom vẫn nổ ở phía xa, tôi cùng hai đồng đội quay lại, dùng xà beng và sức người để nhấc thân cây ra. Chúng tôi cõng Lan băng qua khu rừng tối, vừa đi vừa động viên nhau rằng chỉ cần còn sống thì nhất định sẽ hoàn thành nhiệm vụ.

Đến rạng sáng, đoàn cũng đưa được toàn bộ số hàng và các thương binh đến nơi an toàn. Hôm ấy, nhiều người trong đơn vị bị thương, có người mãi mãi nằm lại giữa cánh rừng Trường Sơn. Chúng tôi chôn cất đồng đội bên một đồi sim tím đang mùa nở rộ. Không ai nói thành lời, nhưng tất cả đều hứa sẽ sống và chiến đấu thay phần của những người đã ngã xuống.

Chiến tranh kết thúc, tôi trở về quê hương với mái tóc đã điểm bạc sớm hơn tuổi. Mỗi lần nhìn thấy hoa sim nở, ký ức năm xưa lại ùa về. Tôi nhớ những người đồng đội đã từng cùng nhau chia từng ngụm nước, từng nắm cơm, cùng vượt qua bom đạn bằng niềm tin vào ngày đất nước hòa bình.

Đối với tôi, chiến tranh không chỉ là tiếng bom và mất mát. Đó còn là câu chuyện về lòng dũng cảm, tình đồng đội và sự hy sinh thầm lặng của biết bao con người bình dị. Chính họ đã viết nên những mùa hoa lửa rực sáng trong lịch sử dân tộc để hôm nay các thế hệ sau được sống trong hòa bình, được học tập, làm việc và theo đuổi những ước mơ của mình.

Mỗi khi kể lại câu chuyện này cho con cháu, tôi luôn nhắn nhủ rằng: hòa bình là điều vô giá. Hãy biết trân trọng quá khứ, sống có trách nhiệm với hiện tại và gìn giữ những giá trị mà biết bao thế hệ cha anh đã đánh đổi bằng tuổi trẻ, mồ hôi và cả máu xương.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
GIỮA MÙA SIM TÍM | Câu chuyện thời hoa lửa