Giữa những ngày bom
Giữa những ngày bom cày nát từng tấc đất Thành cổ, nơi mà người ta vẫn nói "đất cũng tan ra thành bụi", có một người chiến sĩ trẻ tên là Lê Bá Dương. Anh và đồng đội đã chiến đấu kiên cường để giữ từng mét hào dưới làn mưa đạn pháo của kẻ thù.
Giữa những ngày bom cày nát từng tấc đất Thành cổ, nơi mà người ta vẫn nói "đất cũng tan ra thành bụi", có một người chiến sĩ trẻ tên là Lê Bá Dương. Anh và đồng đội đã chiến đấu kiên cường để giữ từng mét hào dưới làn mưa đạn pháo của kẻ thù.
Vào một đêm lặng gió hiếm hoi giữa hai trận đánh, dưới ánh sáng hắt ra từ những vầng pháo sáng trên bầu trời, Dương thấy người đồng đội thân thiết của mình đang hí hoáy viết gì đó vào một cuốn sổ tay nhỏ. Đó là những dòng thơ dành tặng cho người bạn gái ở quê nhà. Người bạn ấy nói: "Dương ơi, nếu mai này tao nằm lại đây, mày nhớ tìm cách gửi cuốn sổ này về cho cô ấy nhé. Trên bìa tao có ép một nhánh cỏ may khô của quê mình đấy."
Sáng hôm sau, trận đánh diễn ra ác liệt. Người bạn ấy đã anh dũng hy sinh khi đang ôm bọc bộc phá lao về phía xe tăng địch. Lê Bá Dương vừa chiến đấu vừa nén đau thương, anh đã giữ chặt cuốn sổ tay trong túi áo ngực suốt 81 ngày đêm khói lửa.
Nhiều năm sau ngày hòa bình, khi trở lại thăm chiến trường xưa, đứng trước dòng sông Thạch Hãn – nơi máu của bao đồng đội đã hòa vào sóng nước – Lê Bá Dương đã viết nên những vần thơ bất hủ mà ngày nay ai đến Thành cổ cũng đều nghẹn ngào:
"Đò lên Thạch Hãn ơi... chèo nhẹ
Đáy sông còn đó bạn tôi nằm
Có tuổi hai mươi thành sóng nước
Vỗ yên bờ bãi mãi ngàn năm."
Nhánh cỏ may khô trong cuốn sổ năm xưa nay đã thành những thảm cỏ xanh mướt bao phủ lên những nấm mồ liệt sĩ vô danh tại Thành cổ.



