Cựu chiến binh

Giữa những ngày tháng 7 tri ân

Phú Thọ17/07/2026Nguyễn Trọng Đỗ (xã Tiên Lương)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Hôm nay giữa những ngày tháng 7 tri ân, áp thấp nhiệt đới lại đổ về, trời đất quay cuồng trong mưa giông cùng với cái lưng đau như muốn rút tôi còng xuống, hai chiếc răng cửa lại phát đau, mọi ngày thỉnh thoảng nó vẫn đau nhưng mà lần này sao nó đau lâu thế. Ngồi một mình tôi lại nhớ đến Mai, đến những đồng đội đã hy sinh, hình ảnh những trận chiến đấu ác liệt của hơn 40 năm về trước lại hiện về trong ký ức và chẳng thể quên trận đánh vận động đầu tiên trong đời lính ngày hôm đó, vì có một thứ luôn nhắc tôi đó là hai chiếc răng cửa, mỗi lần như thế tôi lại tự an ủi rằng: mình là người còn quá may mắn, bẩy năm chiến đấu ở một tiểu đoàn độc lập, được mệnh danh là con át chủ bài, một đơn vị duy nhất ở Tây Nguyên đánh đủ các hình thức chiến thuật mà chiến thuật nào cũng đánh giỏi, có những trận đánh điển hình mà toàn chiến trường phải học tập tiểu đoàn 631 hai lần anh hùng, đánh đông dẹp bắc mà vẫn còn được trở về trong đoàn quân chiến thắng. Tuy trong mình vẫn còn mang những vết thương chiến tranh, vẫn còn đau nhức rát rúa khi thay đổi thời tiết, chính những lúc như thế tôi lại nhớ về anh em đồng đội đã ngã xuống trong cuộc chiến, họ như nhắc bảo tôi rằng: Hãy nói cho lớp người đời sau biết rằng, chiến tranh là vô cùng tàn khốc, cái giá đổi lấy cuộc sống thanh bình hôm nay là máu và nước mắt.

Mai biết không, cuộc chiến ngày càng khốc liệt, chỉ chưa đầy một năm sau ngày Mai hy sinh anh em tiểu đội mình ngày ấy lần lượt ngã xuống, chỉ còn lại một mình tôi là còn được sống trở về trong ngày toàn thắng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn