Bài viết

Giữa ranh giới sự sống và cái chết

Nữ y tá làm việc tại trạm quân y dã chiến trong thời kháng chiến chống Mỹ.

Ninh Bình05/05/2026Ban Biên tập tổng hợp3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Những năm chiến tranh chống Mỹ ác liệt, Hạnh là một nữ y tá trẻ công tác tại một trạm quân y dã chiến nằm sâu trong rừng. Nơi đó không có phòng bệnh khang trang, không có đủ thuốc men hay thiết bị y tế, chỉ có những tấm cáng tre, vài dụng cụ sơ cứu đơn giản và một tinh thần không bao giờ được phép gục ngã.

Công việc của Hạnh bắt đầu từ sáng sớm và thường kéo dài đến tận đêm khuya. Những thương binh được chuyển đến liên tục, có người bị thương nhẹ, nhưng cũng có người trong tình trạng nguy kịch. Mỗi lần như vậy, Hạnh cùng đồng đội phải chạy đua với thời gian để giữ lại sự sống cho họ.

Có những ngày, số lượng thương binh quá nhiều, cô gần như không có thời gian nghỉ ngơi. Đôi tay nhỏ bé của cô phải liên tục băng bó, cầm máu, thậm chí tham gia những ca tiểu phẫu trong điều kiện vô cùng thiếu thốn. Nhiều khi không có thuốc gây tê, bệnh nhân chỉ biết cắn răng chịu đựng, còn Hạnh thì cố giữ tay mình không run.

Một buổi chiều, trạm quân y bất ngờ bị bom đánh trúng khu vực gần đó. Đất đá rung chuyển, tiếng nổ vang dội khiến mọi người hoảng loạn. Khói bụi mù mịt bao trùm cả khu rừng. Trong hoàn cảnh ấy, nhiều người phải nhanh chóng tìm nơi trú ẩn.

Nhưng Hạnh không rời vị trí. Trước mặt cô là một thương binh đang mất máu rất nhiều. Nếu dừng lại, người đó có thể không qua khỏi. Bất chấp nguy hiểm, cô vẫn tiếp tục băng bó, cố gắng cầm máu cho anh.

Tiếng bom vẫn vang lên từng đợt, nhưng trong khoảnh khắc đó, thế giới của Hạnh chỉ còn lại một điều duy nhất: giữ cho người trước mặt mình được sống. Đôi tay cô run lên vì mệt mỏi, nhưng ý chí thì không hề lung lay.

Cuối cùng, người thương binh qua cơn nguy kịch. Khi mọi thứ tạm lắng xuống, Hạnh mới nhận ra tay mình đầy máu, không biết là của bệnh nhân hay của chính mình vì bị mảnh đất đá làm xước.

Có những lần khác, cô không thể cứu được tất cả. Có những người ra đi ngay trên tay cô, chỉ kịp nắm lấy tay cô lần cuối. Mỗi lần như vậy, Hạnh đều lặng đi, nhưng rồi lại tiếp tục công việc, bởi vẫn còn những người khác đang cần cô.

Chiến tranh kết thúc, Hạnh trở về với cuộc sống bình thường. Nhưng những ký ức về những ngày ở trạm quân y vẫn luôn theo cô. Những gương mặt, những ánh mắt, những câu nói cuối cùng của các thương binh – tất cả vẫn còn nguyên vẹn trong tâm trí.

Khi được hỏi điều gì khiến cô nhớ nhất, Hạnh chỉ nhẹ nhàng nói:
“Không phải là nỗi sợ, mà là cảm giác khi giữ được một mạng người.”

Câu chuyện của Hạnh không có tiếng súng hay những trận đánh lớn, nhưng lại mang một ý nghĩa sâu sắc. Trong chiến tranh, không chỉ có những người cầm súng chiến đấu, mà còn có những người như cô – âm thầm đứng giữa ranh giới của sự sống và cái chết, dùng tất cả khả năng của mình để giữ lại hy vọng.

Chính những con người ấy đã góp phần làm nên sức mạnh của cả dân tộc. Và hơn hết, họ nhắc nhở chúng ta rằng, ngay trong những hoàn cảnh khốc liệt nhất, lòng nhân ái vẫn luôn tồn tại và tỏa sáng.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Giữa ranh giới sự sống và cái chết | Câu chuyện thời hoa lửa