Giữa rừng già Đường 9 - NĐC
Tôi là Nguyễn Văn Bình, cựu chiến sĩ tham gia chiến dịch Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào.
Tôi là Nguyễn Văn Bình, cựu chiến sĩ tham gia chiến dịch Chiến dịch Đường 9 - Nam Lào.
Năm ấy tôi vừa tròn 21 tuổi. Rời quê trong một buổi sáng mùa hè, tôi không nghĩ rằng mình sẽ có những tháng ngày sống giữa rừng già, nơi chỉ có tiếng gió, tiếng bom và tiếng bước chân đồng đội.
Khi đơn vị hành quân vào rừng Trường Sơn, mọi thứ dường như nuốt chửng con người. Cây rừng cao vút, dây leo chằng chịt, ban ngày không thấy mặt trời, ban đêm không thấy lối đi rõ ràng.
Chúng tôi đi trong im lặng tuyệt đối. Mỗi tiếng động nhỏ đều có thể là nguy hiểm.
Có những đoạn đường, phải dùng dao phát từng bước mở lối. Vai ai cũng trĩu nặng ba lô, đạn dược, lương khô, nhưng không ai dám than.
Tôi nhớ một trận đánh giữa rừng. Máy bay địch phát hiện đội hình, bom trút xuống dữ dội. Đất rừng như bị xé toạc. Tôi bị hất văng xuống một hố đất, tai ù đi, mắt chỉ thấy khói trắng mờ mịt.
Khi bò dậy, tôi thấy đồng đội nằm rải rác giữa rừng. Có người vẫn cố gọi nhau, có người đã im lặng mãi mãi.
Nhưng ngay cả trong khoảnh khắc đau thương ấy, mệnh lệnh vẫn là tiến lên.
Chúng tôi không có thời gian để dừng lại quá lâu cho nỗi đau. Vì phía trước vẫn còn trận địa, còn con đường phải giữ.
Có một kỷ niệm tôi không bao giờ quên: một chiến sĩ trẻ trong đơn vị, trước giờ xuất kích, đã lấy từ túi áo ra một tấm ảnh nhỏ của gia đình. Cậu ấy đưa tôi xem và nói:
“Nếu em không về, anh giữ giúp em tấm ảnh này.”
Tôi không ngờ đó lại là lần cuối cùng tôi thấy cậu ấy cười.
Sau chiến dịch, tôi trở về. Nhưng rừng Trường Sơn thì vẫn ở lại trong ký ức tôi – vừa khốc liệt, vừa thiêng liêng.
Bởi nơi đó, chúng tôi đã sống những năm tháng đẹp nhất của tuổi trẻ, giữa bom đạn và tình đồng đội.



