GIỮA RỪNG NGHE TIẾNG QUÊ NHÀ
Trong một lần làm nhiệm vụ dài ngày giữa rừng sâu chiến trường miền Đông Nam Bộ, bác Nguyễn Kim Tiến bất chợt nghe một giọng nói gợi nhớ quê hương. Chỉ là tiếng hát khe khẽ của một đồng đội, nhưng đủ làm sống dậy cả miền ký ức. Khoảnh khắc ấy giúp người lính vững lòng hơn giữa gian khổ. Đó là nỗi nhớ rất con người giữa chiến tranh.
Một buổi tối năm 1973, sau nhiều ngày liên tục làm nhiệm vụ trinh sát, đơn vị bác Tiến dừng chân nghỉ tạm trong rừng. Đêm xuống nhanh, rừng chìm trong bóng tối quen thuộc, chỉ còn ánh lửa nhỏ đủ sưởi ấm.
Khi mọi người đã yên vị, một đồng đội trẻ hơn bác khe khẽ cất tiếng hát. Không phải bài hành khúc, chỉ là một câu hát dân ca rất khẽ, như sợ làm động rừng.
“Nghe mà nhớ quê chịu không nổi,” bác Tiến kể.
Giọng hát mộc mạc ấy gợi cho bác hình ảnh con đường làng ở thôn Hạ Vũ 1, những buổi chiều gió mát, tiếng gọi nhau ngoài sân. Bác ngồi lặng, không nói gì, nhưng lòng chợt mềm đi sau những ngày căng thẳng.
Một đồng đội khác khẽ bảo:
“Yên đi, hát nhỏ thôi, để nhớ nhà một chút rồi lại đi tiếp.”
Không ai nói thêm. Lửa tàn dần, tiếng hát cũng lịm đi. Nhưng dư âm của nó theo bác Tiến suốt đêm dài hôm ấy.
“Chiến tranh làm người ta cứng lại, nhưng mấy lúc như thế mới biết mình vẫn còn là người,” bác nói chậm rãi.
Sáng hôm sau, đơn vị lại lên đường. Rừng sâu vẫn vậy, nhiệm vụ vẫn vậy. Nhưng trong lòng người lính đã có thêm một chút ấm áp – đủ để bước tiếp những chặng đường gian nan phía trước.


