Giữa rừng sâu, chỉ có đồng đội
Chiến trường nơi ông C. chiến đấu là vùng rừng sâu, nơi ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh đến khó tin. Rừng rậm, ẩm thấp, vắt bám đầy chân, muỗi vo ve suốt đêm. Có những ngày cả tổ không tìm được nước sạch để uống, phải hứng từng giọt nước mưa từ tấm tăng bạc.
Một lần, trong lúc trinh sát, ông C. giẫm phải mìn. May mắn chỉ bị thương nhẹ, nhưng máu chảy nhiều. Đồng đội lập tức băng bó tạm thời, cõng ông băng rừng suốt nhiều giờ để tránh bị địch phát hiện. Ông nhớ rõ cảm giác lưng bạn ướt đẫm mồ hôi, hơi thở nặng nhọc, nhưng không ai kêu ca một lời.
Những đêm nằm trong hầm trú ẩn, nghe tiếng bom nổ xa xa, ông C. và đồng đội thường nhắc đến quê nhà. Ông kể về Phú Khê với con đường đất đỏ, những mùa cấy lúa, những buổi chợ quê đông vui. “Nói về quê là để nhắc mình còn nơi để trở về”, ông chia sẻ.
Khi chiến tranh kết thúc, ông C. trở về với một vết sẹo dài ở chân – dấu tích của chiến trường. Nhưng với ông, vết sẹo ấy là minh chứng cho tình đồng đội thiêng liêng, thứ đã giúp ông sống sót giữa rừng sâu bom đạn.



