Cựu chiến binh

Giữa Rừng Sâu Năm Ấy

Ninh Bình17/04/2026Nguyễn Văn Hội (Xóm 6)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Ông Bình, một cựu chiến binh quê ở xã Khánh Thiện, thường kể rằng những năm tháng kháng chiến trong rừng là quãng đời gian khổ nhất, nhưng cũng đáng nhớ nhất của ông.

“Khi vào rừng,” ông nói, “chúng tôi gần như tách khỏi thế giới bên ngoài. Chỉ còn đồng đội, cây rừng và nhiệm vụ.”

Khu rừng nơi ông đóng quân rậm rạp, ánh nắng ban ngày chỉ len lỏi qua từng kẽ lá. Đường đi là những lối mòn nhỏ, trơn trượt sau mỗi cơn mưa. Muỗi, vắt, và cái đói luôn rình rập, nhưng không ai than vãn.

Có những ngày, cả đơn vị phải di chuyển liên tục để tránh bị phát hiện. Họ ăn vội nắm cơm, uống nước suối, rồi lại lên đường. Đêm đến, họ mắc võng giữa hai thân cây, ngủ trong tiếng gió rừng và những âm thanh lạ lẫm.

Một lần, trong lúc hành quân, đơn vị của ông phát hiện dấu vết của địch đang tiến gần. Không còn thời gian rút lui, họ buộc phải chuẩn bị cho một trận đánh ngay giữa rừng sâu.

Ông Bình cùng đồng đội nhanh chóng chọn vị trí ẩn nấp sau những gốc cây lớn và bụi rậm. Khi đối phương tiến vào khu vực, trận chiến nổ ra bất ngờ. Tiếng súng vang dội, chim rừng hoảng loạn bay tán loạn.

Ông nhớ rõ khoảnh khắc một người đồng đội bị thương. Không kịp nghĩ ngợi, ông lao tới kéo bạn vào chỗ an toàn, vừa băng bó vừa che chắn. Đạn bay sát bên tai, nhưng ông chỉ nghĩ: “Phải giữ được đồng đội.”

Nhờ địa hình quen thuộc và sự phối hợp chặt chẽ, đơn vị của ông dần chiếm ưu thế. Khi trận đánh kết thúc, rừng lại trở về vẻ yên tĩnh, như chưa từng có điều gì xảy ra.

Nhiều năm sau, khi kể lại, ông Bình trầm ngâm:
“Rừng không chỉ che chở chúng tôi, mà còn thử thách ý chí của mỗi người.”

Giờ đây, mỗi khi nhớ về, ông vẫn như nghe thấy tiếng lá rừng xào xạc, tiếng bước chân lặng lẽ năm xưa. Và trong sâu thẳm, ông biết rằng chính những ngày tháng giữa rừng sâu ấy đã tôi luyện nên con người ông hôm nay.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn