GIỮA RỪNG SÂU NĂM ẤY
Mỗi người lính khi trở về từ chiến tranh đều mang theo một ký ức không thể phai mờ. Có người nhớ về những trận đánh ác liệt, có người nhớ về những người đồng đội đã ngã xuống. Qua cuộc phỏng vấn thương binh Phạm Văn Hùng, sinh năm 1951, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ
ÊN TÁC PHẨM: CÂU CHUYỆN THỜI HOA LỬA
GIỮA RỪNG SÂU NĂM ẤY
Tác giả: Vũ Hải Đăng-Đoàn viên chi đoàn Hoàng Tiến
Đồng tác giả: Ban thường vụ Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Hải Châu
Thông tin nhân vật
-Họ tên nhân vật: Phạm Văn Hùng
-Năm Sinh:1951
-Quê quán: Xã Hải Châu, Tỉnh Nghệ An
-Nơi ở hiện tại: thôn Hoàng Tiến, xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An
Mỗi người lính khi trở về từ chiến tranh đều mang theo một ký ức không thể phai mờ. Có người nhớ về những trận đánh ác liệt, có người nhớ về những người đồng đội đã ngã xuống. Qua cuộc phỏng vấn thương binh Phạm Văn Hùng, sinh năm 1951, hiện sinh sống tại xã Hải Châu, tỉnh Nghệ An, những năm tháng chiến đấu nơi chiến trường Tây Nguyên vẫn hiện lên rõ nét như mới diễn ra hôm qua.
Năm 1970, khi vừa tròn mười chín tuổi, ông Phạm Văn Hùng tình nguyện nhập ngũ. Sau thời gian huấn luyện, ông được biên chế vào một đơn vị trinh sát. Nhiệm vụ của đơn vị là bí mật nắm tình hình, xác định vị trí đóng quân của đối phương và báo cáo về sở chỉ huy để xây dựng phương án tác chiến.
Theo lời ông Hùng, tháng 3 năm 1973, ông cùng bốn đồng đội được giao thực hiện một chuyến trinh sát tại khu vực rừng giáp biên giới. Để tránh bị phát hiện, cả tổ chỉ di chuyển vào ban đêm, ban ngày ẩn mình trong rừng. Suốt nhiều ngày liền, mọi người phải ăn lương khô và uống nước suối để hoàn thành nhiệm vụ.
Sau khi thu thập đầy đủ thông tin, tổ trinh sát bắt đầu quay trở về đơn vị thì bất ngờ gặp một toán lính đối phương đang tuần tra. Hai bên nhanh chóng nổ súng. Trong lúc yểm trợ cho đồng đội rút lui, ông Hùng không may bị một viên đạn bắn trúng bắp chân. Dù bị thương, ông vẫn cố gắng giữ bình tĩnh, cùng đồng đội rút khỏi khu vực an toàn và mang theo đầy đủ tài liệu trinh sát.
Nhờ những thông tin do tổ trinh sát thu thập được, đơn vị đã xây dựng phương án tác chiến phù hợp, hạn chế được nhiều tổn thất trong trận đánh sau đó. Ông Hùng được đưa về tuyến sau điều trị và sau khi bình phục tiếp tục phục vụ trong quân đội đến ngày đất nước hoàn toàn giải phóng.
Trở về quê hương, ông Phạm Văn Hùng được công nhận là thương binh. Dù sức khỏe giảm sút vì vết thương cũ thường tái phát khi thời tiết thay đổi, ông vẫn tích cực lao động, phát triển kinh tế gia đình và tham gia công tác của Hội Cựu chiến binh. Ông luôn động viên con cháu sống đoàn kết, biết yêu thương và có trách nhiệm với quê hương.
Ông Hùng cho rằng người lính năm xưa không ai nghĩ đến sự hy sinh của riêng mình. Điều họ quan tâm nhất là hoàn thành nhiệm vụ và bảo vệ đồng đội. Chính tinh thần ấy đã giúp họ vượt qua những năm tháng gian khổ nhất của chiến tranh.
Đối với ông Phạm Văn Hùng, những kỷ niệm về quãng đời quân ngũ sẽ mãi là niềm tự hào. Đó là những năm tháng tuổi trẻ ông đã cống hiến hết mình vì độc lập, tự do của dân tộc và cũng là hành trang quý giá theo ông suốt cuộc đời.
Tác giả
Vũ Hải Đăng



