GIỮA THÀNH CỔ, CÓ MỘT TÌNH YÊU KHÔNG CHỊU CHẾT
Tác giả : Phạm Thị Phương Anh
Chiến tranh có thể lấy đi mạng sống của con người, nhưng có những thứ chiến tranh không thể tiêu diệt. Đó là tình yêu, ký ức và niềm tin.
Câu chuyện về Đại úy Lê Binh Chủng tại Thành cổ Quảng Trị mùa hè năm 1972 là một câu chuyện như thế.
Khi căn hầm bị bom đánh sập, năm người lính bị mắc kẹt. Không ai biết họ đã phải chống chọi với bóng tối và cái chết như thế nào.
Từng người lần lượt hy sinh.
Chỉ còn Đại úy Chủng.
Ông có một chiếc đèn pin và những lá thư của vợ. Trong những ngày cuối cùng, ông đọc thư của vợ để giữ lấy sự sống. Ông đọc chậm, từng phần, bởi ánh sáng của chiếc đèn pin ngày càng yếu.
Ông cũng viết.
Ông viết về đồng đội. Viết về hoàn cảnh của mình. Và viết cho người vợ đang ở hậu phương.
Ông nhắn rằng nếu mình không trở về, vợ hãy mạnh mẽ. Hãy kể cho đứa con về người cha đã hy sinh vì đất nước.
Ngày 7/8/1972, ông viết những dòng cuối cùng rồi ra đi trong tư thế ôm chiếc xắc cốt trước ngực.
Nhiều năm sau, người ta tìm thấy ông.
Những lá thư cũng trở về.
Có lẽ đó là cuộc trở về muộn nhất nhưng cảm động nhất: một người lính trở về với gia đình sau 27 năm bằng những dòng chữ cuối cùng của mình.



