Cựu chiến binh

GIỮA THÀNH CỔ KHÔNG CÓ MÙA HOA

Khương Văn Tám nhập ngũ năm 1973, tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị trong những ngày cuối của cuộc kháng chiến chống Mỹ. Ông là Trung đội phó bộ binh, trực tiếp giữ chốt trong mưa bom, bão đạn. Những ngày ấy đã khắc sâu vào ký ức ông như một phần máu thịt.

Thanh Hóa31/12/2025Nguyễn thị Kiều. Nguyễn thị Hiền. Lê Thị Huệ (Đoàn xã Hoằng Hóa)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những chiến trường, người ta chỉ nhắc đến là đã thấy nghẹn.
Thành cổ Quảng Trị là một nơi như thế.

Khương Văn Tám nhập ngũ khi vừa tròn hai mươi tuổi. Năm 1973, đất nước bước vào giai đoạn quyết liệt cuối cùng của cuộc kháng chiến chống Mỹ, và bác – một chàng trai quê thuần nông – được điều vào Trung đoàn bộ binh 390, chiến đấu tại Quảng Trị.

Bác được giao chức vụ Trung đội phó, nhiệm vụ không chỉ là cầm súng mà còn phải giữ tinh thần cho anh em trong những ngày không phân biệt nổi sáng – tối.

Bác kể:

“Ở Thành cổ, chú ạ, không có khái niệm ngày đêm. Chỉ cần ló đầu lên là pháo dập. Có khi cả trung đội nằm im dưới hầm suốt mấy ngày, uống nước mưa hứng từ tấm nilon.”

Mỗi mét đất ở Thành cổ đều bị bom cày đi xới lại. Có ngày, trung đội của bác vừa củng cố xong công sự thì pháo lại san phẳng. Đồng đội ngã xuống ngay bên cạnh, chưa kịp gọi tên nhau.

Có lần, một chiến sĩ trẻ run giọng hỏi bác:
“Anh Tám ơi, liệu mình có sống mà về không?”

Bác siết chặt vai cậu ấy, nói chậm rãi:

“Còn đất này, mình còn ở đây. Nếu mình lùi, ai giữ cho dân?”

Sau Hiệp định Paris, bác tiếp tục phục vụ trong quân đội đến năm 1993. Với những năm tháng chiến đấu ngoan cường, bác được tặng Huân chương Chiến công hạng Nhất – phần thưởng xứng đáng cho một đời lính giữ chốt không lùi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn