Thân nhân liệt sĩ, người có công

GIỮA THÀNH CỔ QUẢNG TRỊ – MỘT TUỔI XUÂN KHÔNG QUÊN

Có những người lính đi qua chiến tranh bằng cả tuổi trẻ. Với cựu chiến binh Lê Văn Năm, ký ức về những ngày chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị năm 1972 vẫn là một phần không thể phai mờ của cuộc đời – nơi ông và đồng đội đã sống, chiến đấu và gửi lại những năm tháng đẹp nhất của tuổi thanh xuân.

Bắc Ninh27/08/2026Phường Sầm Sơn (Phường Sầm Sơn)1 lượt xem0 lượt chia sẻ

Sinh năm 1952, quê tại phường Sầm Sơn, tỉnh Thanh Hóa, ông Lê Văn Năm nhập ngũ năm 1970, khi đất nước vẫn đang trong những năm tháng khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Khi ấy, ông mới chỉ là một thanh niên ở tuổi đôi mươi.

Rời quê hương, ông khoác lên mình màu áo lính và trở thành một người chiến sĩ bộ binh thuộc lực lượng chiến đấu trên mặt trận Trị – Thiên.

Phía trước ông là chiến trường.

Phía sau là quê nhà.

Và giữa hai nơi ấy là một hành trình mà ông sẽ mang theo suốt cuộc đời.


Từ Sầm Sơn đến chiến trường Quảng Trị

Sầm Sơn quê ông là miền đất bên biển.

Nhưng những năm tháng tuổi trẻ của ông lại gắn với một vùng đất hoàn toàn khác – Quảng Trị, nơi chiến tranh diễn ra vô cùng ác liệt.

Là người lính bộ binh, nhiệm vụ của ông là trực tiếp chiến đấu.

Không có khoảng cách giữa người lính và chiến trường.

Mỗi bước tiến đều có thể đối diện với nguy hiểm.

Mỗi ngày trôi qua đều đòi hỏi sự gan dạ, bền bỉ và ý chí.

Trong chiến tranh, người lính bộ binh chính là những người trực tiếp đứng ở tuyến đầu.

Họ tiến về phía trước khi có lệnh.

Giữ vững vị trí khi được giao nhiệm vụ.

Và sát cánh cùng đồng đội trong những thời khắc khó khăn nhất.

Ông Lê Văn Năm đã sống những năm tháng tuổi trẻ của mình như thế.


Năm 1972 – Thành cổ Quảng Trị

Năm 1972, ông tham gia chiến đấu tại Thành cổ Quảng Trị.

Đây là một trong những địa danh gắn liền với những tháng ngày chiến đấu khốc liệt của cuộc kháng chiến chống Mỹ.

Đối với người lính, chiến trường không phải là những trang sách lịch sử.

Đó là nơi họ trực tiếp trải qua từng ngày.

Có những ngày dài tưởng như không kết thúc.

Có những thời điểm tiếng bom, tiếng pháo phủ kín không gian.

Có những người đồng đội hôm nay còn đứng bên cạnh, ngày mai đã không còn.

Và giữa tất cả những điều ấy, người lính vẫn phải giữ vững vị trí của mình.

Ông Lê Văn Năm đã có mặt tại nơi đó.


Thành cổ – nơi thử thách lòng người

Thành cổ Quảng Trị không chỉ là một địa danh.

Trong ký ức của những người từng chiến đấu tại đây, đó là nơi chứa đựng biết bao câu chuyện về lòng dũng cảm, sự hy sinh và tình đồng đội.

Với ông Năm, những ngày ở Thành cổ có lẽ không thể được kể hết bằng vài dòng hồi ức.

Bởi chiến tranh không chỉ để lại những hình ảnh của trận đánh.

Nó còn để lại những khoảnh khắc rất đời thường:

Một lần chia nhau chút lương thực.

Một lời hỏi thăm giữa hai người lính.

Một cái nắm tay trước khi bước vào nhiệm vụ.

Một người đồng đội đứng bên cạnh trong những phút giây căng thẳng.

Những điều tưởng như nhỏ bé ấy lại trở thành những ký ức sâu sắc nhất.


Người lính bộ binh giữa chiến trường

Lính bộ binh thường là lực lượng trực tiếp đối mặt với chiến trường.

Họ không chỉ cần sức khỏe.

Họ cần bản lĩnh.

Cần sự bình tĩnh.

Cần khả năng chịu đựng gian khổ.

Và quan trọng hơn cả là tinh thần đồng đội.

Trong những trận chiến khốc liệt, mỗi người không chỉ chiến đấu cho bản thân.

Họ chiến đấu bên cạnh đồng đội.

Giữ vị trí của mình cũng chính là bảo vệ người bên cạnh.

Tiến về phía trước cũng có nghĩa là mở đường cho đồng đội.

Chính trong những hoàn cảnh ấy, tình đồng đội trở thành một sức mạnh đặc biệt.


Những người ở lại trong ký ức

Chiến tranh đã đi qua.

Nhưng với những người từng trực tiếp chiến đấu, ký ức về đồng đội không bao giờ hoàn toàn mất đi.

Có những người trở về.

Có những người nằm lại trên chiến trường.

Có những người chỉ kịp đồng hành cùng nhau trong một khoảng thời gian ngắn.

Nhưng tất cả đều trở thành một phần của tuổi trẻ.

Mỗi khi nhắc về Quảng Trị, có lẽ ông Lê Văn Năm không chỉ nhớ về những trận đánh.

Ông còn nhớ về những người đã từng đứng bên mình.

Những người cùng ăn, cùng ngủ, cùng hành quân và cùng đối diện với hiểm nguy.

Chiến tranh có thể kết thúc một trận đánh, nhưng không thể kết thúc ký ức về những người đồng đội.


Ba năm trong màu áo lính

Ông Lê Văn Năm nhập ngũ năm 1970 và xuất ngũ năm 1973.

Ba năm.

Một quãng thời gian không dài nếu nhìn trên dòng chảy của một đời người.

Nhưng đó lại là ba năm tuổi trẻ đặc biệt.

Ông đã từ một thanh niên quê Sầm Sơn trở thành người lính bộ binh trên mặt trận Trị – Thiên, trực tiếp chiến đấu tại Quảng Trị, trong đó có Thành cổ Quảng Trị năm 1972.

Những năm tháng ấy đã trở thành một phần không thể tách rời khỏi cuộc đời ông.


Ngày trở về

Năm 1973, ông rời quân ngũ.

Người lính năm nào trở về quê hương.

Biển Sầm Sơn vẫn ở đó.

Những con đường quê vẫn ở đó.

Cuộc sống dần trở lại với những điều bình dị.

Nhưng người trở về đã mang theo một ký ức mà không phải ai cũng có thể hiểu hết.

Đó là ký ức về chiến trường Quảng Trị.

Về Thành cổ.

Về những ngày tháng sống giữa bom đạn.

Về những người đồng đội đã cùng ông đi qua chiến tranh.

Và về một tuổi trẻ đã gửi lại nơi chiến trường.


Một phần lịch sử được viết bằng tuổi trẻ

Câu chuyện của cựu chiến binh Lê Văn Năm không phải câu chuyện về một chiến công riêng biệt.

Đó là câu chuyện của một người lính bình thường đã làm trọn nhiệm vụ của mình trong một giai đoạn đặc biệt của lịch sử.

Ông nhập ngũ năm 1970.

Trở thành người lính bộ binh trên mặt trận Trị – Thiên.

Năm 1972, ông có mặt tại Thành cổ Quảng Trị – nơi những ngày tháng chiến đấu đã trở thành ký ức sâu đậm của cả một thế hệ.

Rồi năm 1973, ông rời quân ngũ và trở về quê hương.

Nhưng những gì ông đã trải qua không chỉ thuộc về riêng ông.

Đó còn là một phần ký ức của quê hương, của thế hệ thanh niên đã lên đường trong chiến tranh.

Bởi lịch sử không chỉ được viết bằng những chiến thắng lớn. Lịch sử còn được viết bằng những bước chân của những người lính vô danh, bằng những tháng ngày gian khổ và bằng tuổi trẻ mà họ đã tự nguyện gửi lại nơi chiến trường.

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, những người như ông Lê Văn Năm trở thành những nhân chứng sống của một thời đã qua.

Một thời mà những chàng trai tuổi đôi mươi rời quê hương, mang theo niềm tin và trách nhiệm.

Một thời mà Thành cổ Quảng Trị trở thành nơi thử thách lòng can đảm của con người.

Và một thời mà biết bao người đã dùng chính tuổi trẻ của mình để bảo vệ Tổ quốc.

Ông Lê Văn Năm đã trở về từ chiến trường. Nhưng một phần tuổi xuân của ông vẫn ở lại với Quảng Trị – nơi những người lính năm xưa đã chiến đấu, đã hy sinh và đã viết nên những trang ký ức không thể nào quên của dân tộc.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn