Nhân chứng trực tiếp tham gia các sự kiện lịch sử

Giữa trận đánh - Kí ức của người lính

hồi tưởng về thời gian chiến đấu và tình cảm đồng đội

An Giang18/08/2026Phan Thị Thoại Mỹ (Đoàn xã Đông Thái)3 lượt xem0 lượt chia sẻ
Giữa trận đánh - Kí ức của người lính

GIỮA TRẬN ĐÁNH – KÝ ỨC CỦA NGƯỜI LÍNH

Nhắc lại những năm tháng chiến đấu, người lính năm xưa không kể bằng những câu chuyện được chuẩn bị sẵn. Có những chuyện đã qua rất lâu, nhưng chỉ cần nhắc đến một trận đánh, những ký ức lại ùa về.

Ông kể rằng thời điểm ấy, tình hình chiến trường vô cùng căng thẳng. Quân ta phải chuẩn bị lực lượng, triển khai kế hoạch và tổ chức đánh địch. Có những cán bộ, chỉ huy được nhắc đến trong câu chuyện, trong đó có ông Lê Hà Đức Khanh và một số đồng chí được giao nhiệm vụ đưa lực lượng về Kiên Giang. Mọi việc được chuẩn bị để đối phó với tình hình chiến đấu đang ngày càng quyết liệt.

Rồi trận đánh diễn ra.

Đó là một trận đánh rất lớn. Sau khi chiến đấu, quân ta vừa đánh vừa phải cơ động, truy kích địch. Người kể nhớ rõ có lúc khoảng giữa trưa, sau khi đánh xong, anh em chạy về hướng Ngã Năm Bình Minh. Đánh nhau giữa ban ngày, trong điều kiện chiến trường ác liệt, ai cũng thấm mệt. Có những lúc tưởng như không còn sức để tiếp tục, nhưng người lính vẫn phải cố gắng giữ đội hình và bảo vệ nhau.

Ông kể về cách đánh địch bằng giọng rất bình dị. Không có chuyện gì là dễ dàng. Có lúc quân ta truy đuổi địch, có lúc lại bị địch phản kích. Chỉ một chút sơ suất cũng có thể phải trả giá bằng tính mạng. Ông nói rằng mình đã chiến đấu hết sức, vậy mà cuối cùng vẫn sống được. Đối với người lính, sống sót trở về sau một trận đánh đã là một điều vô cùng quý giá.

Trong trận ấy, quân ta còn đánh vào khu vực đồn địch. Khi bị tiến công, địch bỏ chạy. Tiếng súng, tiếng người, tiếng hô giữa trận địa hòa vào nhau. Có những lúc tình thế diễn ra quá nhanh, anh em không kịp nghĩ nhiều, chỉ biết chiến đấu và tìm cách bảo vệ đồng đội.

Sau trận đánh, những câu chuyện về đồng đội lại được nhắc đến. Có người nóng giận, có người chạy sang phía bên kia, có người thân phải chạy vào khóc rồi kéo về. Trong chiến tranh, chỉ một khoảnh khắc mất bình tĩnh cũng có thể dẫn đến những chuyện không ai mong muốn. Những người ở lại vừa chiến đấu, vừa tìm cách bảo vệ nhau, bởi phía sau mỗi người lính là gia đình, là người thân đang chờ đợi.

Nhìn lại, ông nói rằng những ngày tháng ấy cực khổ lắm. Đánh nhau thì nhiều, nguy hiểm cũng nhiều, nhưng điều khiến ông nhớ nhất không chỉ là tiếng súng hay những trận đánh. Đó còn là tình đồng đội, là những lúc cùng nhau vượt qua hiểm nguy, là cảm giác sau mỗi trận chiến vẫn còn có người sống sót trở về.

Những ký ức ấy theo ông suốt cuộc đời. Có những chuyện kể đi kể lại nhiều lần, nhưng mỗi lần nhắc lại vẫn thấy nghẹn lòng. Bởi chiến tranh đã đi qua, nhưng những người từng ở trong trận đánh thì không thể nào quên được.

Và với ông, điều đáng nhớ nhất có lẽ vẫn là một điều rất giản dị: giữa những trận đánh khốc liệt ấy, mình đã cố gắng chiến đấu, bảo vệ đồng đội và may mắn được sống để trở về.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn