Khác

Giữa trời bom đạn – ký ức người lính phòng không Đoàn Mạnh Tiến

Khánh Hòa22/08/2026Đoàn TNCS Hồ Chí Minh xã Lâm Sơn ((NT) Xã Lâm Sơn)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Có những ký ức không cần kể quá nhiều vẫn khiến người nghe hình dung được sự khốc liệt của chiến tranh. Đó có thể là tiếng còi báo động giữa đêm, tiếng máy bay vọng từ trên cao, tiếng pháo vang lên giữa bầu trời và những người lính luôn trong tư thế sẵn sàng chiến đấu.

Với ông Đoàn Mạnh Tiến, sinh năm 1947, quê quán Hưng Thịnh, Hưng Nguyên, Nghệ Tĩnh, những âm thanh ấy từng là một phần của tuổi trẻ.

Sinh ra trong những năm đất nước còn nhiều gian khó, ông đã sớm bước vào cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước. 9 năm 3 tháng tham gia hoạt động cách mạng là quãng thời gian ông dành cho nhiệm vụ bảo vệ Tổ quốc, trong đó phần lớn gắn bó với lực lượng phòng không.

Tuổi trẻ gửi lại nơi trận địa

Năm 1966, khi tuổi đời còn rất trẻ, ông tham gia Trung đội Pháo phòng không.

Đối với người lính phòng không, chiến trường không chỉ ở trước mặt mà còn ở trên đầu. Mỗi khi có máy bay địch xuất hiện, cả trận địa lập tức chuyển sang trạng thái chiến đấu. Những người lính phải quan sát, xác định mục tiêu, phối hợp với đồng đội và chờ thời cơ để thực hiện nhiệm vụ.

Giữa tiếng động cơ của máy bay và tiếng bom đạn, sự sống và cái chết đôi khi chỉ cách nhau trong gang tấc.

Hai năm ở Trung đội Pháo phòng không, ông cùng đồng đội trải qua những ngày tháng căng thẳng của chiến tranh. Có những ngày bình lặng, nhưng cũng có những thời điểm trận địa phải liên tục sẵn sàng ứng phó. Người lính không biết trước ngày mai sẽ như thế nào, chỉ biết khi có lệnh thì phải thực hiện nhiệm vụ.

Đó cũng là lúc tình đồng đội được thử thách và trở nên sâu sắc hơn. Cùng ăn, cùng ở, cùng trực chiến, cùng chia sẻ những phút giây hiểm nguy – những người lính trở thành chỗ dựa của nhau giữa chiến trường.

Bám trụ đến ngày đất nước toàn thắng

Từ năm 1969 đến năm 1975, ông tiếp tục công tác tại Trung đội Phòng không.

Đây là những năm tháng cuộc chiến bước vào giai đoạn quyết liệt. Trận địa phòng không luôn phải duy trì tinh thần cảnh giác cao độ. Với người lính, mỗi ngày chiến đấu là một ngày đối mặt với hiểm nguy, nhưng cũng là một ngày được góp sức mình vào nhiệm vụ chung.

Có lẽ điều khiến người lính có thể vượt qua được những thời khắc khó khăn ấy chính là niềm tin.

Niềm tin rằng những ngày chiến tranh rồi sẽ kết thúc.

Niềm tin rằng một ngày nào đó, tiếng bom sẽ ngừng, bầu trời sẽ trở lại bình yên và người lính sẽ được trở về với gia đình.

Ông Đoàn Mạnh Tiến đã cùng đồng đội bám trụ và hoàn thành nhiệm vụ cho đến năm 1975, khi đất nước đi đến ngày toàn thắng.

Một tấm Huân chương – một chặng đời đáng nhớ

Sau những năm tháng cống hiến, ông được Nhà nước trao tặng Huân chương Kháng chiến hạng Nhất, ghi nhận công lao trong cuộc kháng chiến chống Mỹ cứu nước.

Tấm Huân chương ấy có thể được đặt trang trọng trong một góc nhà, nhưng phía sau nó là cả một chặng đường không thể đo đếm bằng giấy tờ.

Đó là tuổi trẻ.

Là những ngày đứng giữa trận địa.

Là những lần đối diện với hiểm nguy.

Là những người đồng đội đã cùng ông đi qua chiến tranh.

Và trên hết, đó là một phần cuộc đời đã được dành cho Tổ quốc.

Khi bầu trời trở lại bình yên

Chiến tranh rồi cũng kết thúc. Những trận địa năm xưa dần trở thành ký ức. Những người lính trở về với cuộc sống đời thường, mang theo những câu chuyện mà có lẽ không phải câu chuyện nào cũng có thể kể hết bằng lời.

Nhưng mỗi khi nhìn lại, điều đáng tự hào nhất của người lính có lẽ không phải là mình đã trải qua bao nhiêu trận chiến, mà là mình đã không bỏ cuộc trước những năm tháng khắc nghiệt nhất.

Ông Đoàn Mạnh Tiến đã dành 9 năm 3 tháng của cuộc đời cho cách mạng. Khoảng thời gian ấy chiếm một phần đáng kể của tuổi trẻ, khi đáng lẽ một người thanh niên có thể mơ về những điều rất bình dị: một mái nhà, một gia đình, một cuộc sống yên ổn.

Nhưng thế hệ của ông đã lựa chọn một con đường khác.

Họ chấp nhận gian khổ để đổi lấy ngày mai.

Lời kể còn lại với thế hệ sau

Hôm nay, khi đất nước đã hòa bình, bầu trời quê hương không còn những tiếng máy bay và bom đạn như năm xưa, những người lính phòng không có thể nhìn lại chặng đường của mình bằng niềm tự hào.

Câu chuyện của ông Đoàn Mạnh Tiến không chỉ là câu chuyện về một người lính từng đứng bên khẩu pháo. Đó còn là câu chuyện về một thế hệ đã đặt Tổ quốc lên trên tuổi trẻ của mình.

9 năm 3 tháng đã đi qua, nhưng giá trị của những năm tháng ấy vẫn còn nguyên.

Nếu hôm nay chúng ta được sống trong những buổi chiều bình yên, được nhìn bầu trời trong xanh mà không phải lo tiếng bom, tiếng đạn, thì hãy nhớ rằng đã từng có những người lính đứng dưới chính bầu trời ấy để bảo vệ quê hương.

Và trong ký ức về “Thời hoa lửa”, hình ảnh người lính phòng không Đoàn Mạnh Tiến sẽ mãi là một câu chuyện đẹp về lòng yêu nước, sự kiên cường và những năm tháng tuổi trẻ đã gửi trọn cho non sông.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn