GÒ BÀ TRIÊN – NƠI TUỔI TRẺ HÓA LINH HỒN ĐẤT NƯỚC (1)
1. Bản tọa độ bằng trái tim
Có những vùng đất, giá trị không nằm ở diện tích, mà nằm ở độ dày của lịch sử. Tại mảnh đất Tam Kỳ trung dũng, gò Bà Triên không chỉ là một địa danh địa lý; đó là một "tọa độ đỏ", nơi lưu giữ nhịp đập can trường của một thời hoa lửa. Nếu mỗi vùng quê đều có một nơi để soi mình vào quá khứ, thì với người dân Hà Đông (Tam Kỳ) năm ấy, gò Bà Triên chính là đài gương của lòng tự trọng và tình yêu Tổ quốc.
2. Cuộc hội quân của những tâm hồn bất tử
Ngày 5/3/1967 đã đi vào lịch sử như một dấu son chói lọi. Giữa lúc cuộc kháng chiến chống Mỹ bước vào giai đoạn khốc liệt nhất, hơn 400 thanh niên ưu tú đã hội tụ về gò Bà Triên.
Họ đến đây không phải theo một mệnh lệnh hành chính khô khan, mà theo tiếng gọi của lương tri. Đó là:
- Tiếng vọng từ bùn đất: Khi xóm làng bị cày xới bởi bom đạn.
- Lời thề từ đôi lứa: Tạm gác lại tình yêu cá nhân vì một tình yêu lớn lao hơn mang tên Độc lập.
- Khát vọng của tuổi trẻ: Muốn dâng hiến quãng đời đẹp nhất cho ngày mai bình yên.
3. Bước chân qua "Cầu Vinh Dự" – Ngưỡng cửa của sự trưởng thành
Hình ảnh chiếc "Cầu Vinh dự" tại gò Bà Triên năm ấy mãi mãi là một biểu tượng đẹp đến nao lòng. Bước qua nhịp cầu ấy, những cô gái, chàng trai mới hôm qua còn là những người nông dân chân lấm tay bùn, nay bỗng chốc trở thành những chiến sĩ cảm tử.
Hành trang của họ thật giản đơn: một nhúm cơm nắm, một ý chí sắt đá và một nụ cười rạng rỡ trước giờ xuất kích. Họ hiểu rằng, đằng sau lưng là gia đình, là xóm mạc; và phía trước, dù là hy sinh, cũng là một sự hy sinh đầy kiêu hãnh.
"Chiến trường đi chẳng tiếc đời xanh" – Câu thơ ấy như tạc tạc vào hình dáng của hơn 400 con người tại gò Bà Triên ngày đó.
4. Sức sống bền bỉ trong lòng phố thị
Chiến tranh đã lùi xa, nhưng âm hưởng của khúc tráng ca năm 1967 vẫn còn vang vọng. Nhiều người con đã mãi mãi gửi lại thanh xuân nơi chiến trường, hóa thân vào cỏ cây, sông nước để Tam Kỳ hôm nay vươn mình mạnh mẽ.
Hôm nay, giữa một Tam Kỳ hiện đại và năng động, gò Bà Triên đứng đó như một "khoảng lặng thiêng liêng". Nó nhắc nhở thế hệ trẻ chúng tôi – những người đang sống trong hòa bình – rằng:
- Hòa bình không phải là lẽ đương nhiên, nó được đổi bằng máu và nước mắt của cha ông.
- Trách nhiệm của hôm nay là phải viết tiếp bản hùng ca ấy bằng trí tuệ, bằng sự sáng tạo và lòng nhiệt huyết trong công cuộc xây dựng quê hương.
Gò Bà Triên không ngủ yên trong quá khứ. Nó vẫn đang sống, đang truyền lửa cho mỗi chúng ta. Nhìn về quá khứ để vững bước tới tương lai, đó chính là cách chúng ta tri ân xứng đáng nhất với những "linh hồn bất tử" của mảnh đất quê hương.



