Gò Bà Triền – Nơi tuổi trẻ viết nên lời thề với Tổ quốc
Không phải mọi địa danh đều chỉ được ghi nhớ bằng tọa độ trên bản đồ. Có những nơi tồn tại như một dấu son trong lịch sử, được nhắc đến bằng ký ức, bằng niềm tự hào và cả những câu chuyện về lòng yêu nước. Gò Bà Triền, thuộc thành phố Đà Nẵng, là một địa danh như thế – nơi chứng kiến những bước chân tuổi trẻ đi vào lịch sử bằng tất cả khát vọng và sự hi sinh.
Vào ngày 5 tháng 3 năm 1967, trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ ác liệt, gò Bà Triền đã trở thành nơi hội tụ của hơn 400 thanh niên ưu tú từ vùng đất Tam Kỳ. Họ đến đây không phải để tìm kiếm vinh quang cho riêng mình, mà mang theo tiếng gọi từ trái tim: tiếng gọi của quê hương đang bị bom đạn tàn phá, tiếng gọi của hòa bình và của trách nhiệm thiêng liêng đối với dân tộc.
Những chàng trai, cô gái tuổi mười tám, đôi mươi khi ấy ra đi với hành trang vô cùng giản dị: một chiếc ba lô cũ, đôi dép đã mòn, vài vật dụng ít ỏi. Nhưng trong đôi mắt họ là ánh sáng của niềm tin và lòng quyết tâm. Họ bước qua gò Bà Triền như bước qua một cánh cửa lớn của cuộc đời, để từ đó dấn thân vào hành trình bảo vệ đất nước. Không lời do dự, không sự chần chừ, bởi họ hiểu rằng khi Tổ quốc cần, tuổi trẻ phải biết sống có trách nhiệm với non sông.
Từ điểm tựa ấy, hàng trăm con người bình dị đã tỏa đi khắp các chiến trường. Nhiều người trong số họ đã nằm lại mãi mãi nơi đất mẹ, gửi tuổi xuân của mình vào lòng đất để đổi lấy màu xanh hòa bình cho quê hương hôm nay. Họ có thể không được nhớ hết tên tuổi, nhưng sự hi sinh của họ đã trở thành một phần của lịch sử, làm nên dáng hình đất nước.
Ngày nay, gò Bà Triền không chỉ là một di tích lịch sử mà còn là biểu tượng của tinh thần yêu nước và lòng quả cảm của thế hệ trẻ. Nơi ấy nhắc nhở mỗi người rằng hòa bình hôm nay được đánh đổi bằng biết bao máu xương của cha anh. Nhớ về gò Bà Triền là nhớ về một thời tuổi trẻ sống hết mình cho Tổ quốc, để từ đó thế hệ hôm nay biết trân trọng quá khứ, sống có lý tưởng và tiếp tục viết tiếp những trang đẹp của quê hương.



