Gốc Cây Gạo Bên Đường Mòn
Một gốc cây gạo già bên đường mòn đã trở thành điểm hẹn đặc biệt, nơi gắn với tình đồng đội và sự tận tụy của những người làm nhiệm vụ giao liên trong thời chiến.
Ông Bùi Văn Nam kể rằng vào năm 1971, ông làm nhiệm vụ giao liên, chuyên dẫn đường và chuyển công văn giữa các đơn vị đóng quân trong rừng sâu. Công việc đòi hỏi phải thuộc từng lối mòn, từng con suối và luôn giữ bí mật tuyệt đối. Trên một đoạn đường hành quân có một cây gạo cổ thụ mọc đơn độc giữa khoảng đất trống. Thân cây to đến vài người ôm không xuể, mùa xuân nở hoa đỏ rực cả một góc rừng. Đối với những người giao liên, đó là cột mốc quen thuộc để xác định phương hướng. Một chiều cuối mùa mưa, ông Nam nhận nhiệm vụ chuyển gấp tài liệu đến một đơn vị ở phía trước. Đường rừng trơn trượt, nhiều đoạn bị nước lũ chia cắt. Sau nhiều giờ băng rừng, ông đến gốc cây gạo thì trời đã tối. Tại đây, ông gặp một chiến sĩ giao liên khác tên Lưu Văn Thắng, người đang chờ để nhận tài liệu chuyển tiếp. Tuy nhiên, do mưa lớn kéo dài, con suối phía trước dâng nước rất cao, không thể vượt qua ngay trong đêm. Hai người quyết định trú tạm dưới một hốc đất gần gốc cây. Trong lúc chờ nước rút, họ thay nhau canh gác và kể cho nhau nghe chuyện quê nhà. Anh Thắng nói về người mẹ già luôn mong tin con, còn ông Nam kể về những cánh đồng lúa quê hương mà mình đã xa nhiều năm. Đến gần sáng, nước suối bắt đầu rút. Anh Thắng nhận tài liệu rồi nhanh chóng tiếp tục hành trình. Trước khi đi, anh bắt tay ông Nam thật chặt: — Cảm ơn đồng chí. Khi đất nước hòa bình, nhất định chúng ta sẽ gặp lại. Nhưng chiến tranh khốc liệt đã khiến lời hẹn ấy không thể thực hiện. Vài tháng sau, ông Nam nhận tin anh Thắng hy sinh trong một lần làm nhiệm vụ. Ngày hòa bình lập lại, mỗi lần có dịp trở lại chiến trường xưa, ông Nam đều ghé thăm gốc cây gạo năm ấy. Cây vẫn đứng đó, sừng sững giữa đất trời, như chứng nhân lặng lẽ của biết bao cuộc gặp gỡ và chia tay. Ông thường nói với con cháu rằng điều ông nhớ nhất không phải những chặng đường gian nan, mà là những con người đã cùng nhau vượt qua thử thách bằng lòng dũng cảm và tinh thần trách nhiệm. Đối với ông, gốc cây gạo bên đường mòn không chỉ là một dấu mốc trên bản đồ hành quân, mà còn là biểu tượng của tình đồng đội, của những lời hẹn giản dị và những hy sinh thầm lặng trong những năm tháng thời hoa lửa.



