Bài viết

GÓC KHUẤT CUỘC ĐỜI

Năm đầu thập kỷ 70 trong thế kỷ 20, nghe theo tiếng gọi của Đất nước, lớp lớp thanh niên lên đường tòng quân đi cứu nước.Từ một làng quê ven con sông Hồng thơ mộng đầy ắp phù sa, nơi ấy là một xã nghèo miền núi huyệnVăn Yên, Yên Bái, tôi, chàng trai tên là Nguyễn Quang Minh đã cùng theo đoàn quân năm ấy.

Lào Cai15/01/2026Nguyễn Quang Minh (Đoàn TNCS Hồ Chí Minh Các cơ quan Đảng tỉnh Lào Cai)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mang trên mình một mầu xanh áo lính và ngôi sao trên mũ, ít lâu sau tôi được Quân đội đào tạo trở thành người chiến sỹ lái xe vận tải rồi vào thẳng vùng đất Trường Sơn hùng vĩ. Ngày đầu lái xe trong chiến trường tôi đã có những đêm không ngủ, không phải chỉ vì nhớ quê hương, nhớ người yêu đang mỏi mòn trông đợi, mà còn vì nỗi sợ hãi của những loạt bom rơi cứ kéo dài không ngớt, cái đêm đầu tiên trong đời, tôi đã cùng đồng đội lăn bánh trên dải đất "TrườngSơn đông, Trường Sơn tây".Tôi nhớ rất rõ đêm ấy chúng tôi đã chứng kiến 11 trận bomMỹ đánh dọc đườngra trận. Trong lúc tinh thần tôi đang trong tâm trạng của người lính mới, đoàn xe chúng tôi đến một chiếc ngầm, sau này mới biết đó là ngầm “Ta Lê”. Khi xe tôi chuẩn bị xuống ngầm thì bất ngờ có một cô gái nhẩy lên bậc lên xuống bên lái và điều khiển tôi như một cái máy,cho tới khi sang gần bờ bên kia, bỗng dưng cô gái hỏi: Đồng chí mới vào lần đầu à ?Tôi thành thật trả lời: Lần đầu đồng chí ạ.Rồi cô gái lại hỏi năm nay bao nhiêu tuổi.Tôi đáp: Hai mươi tuổi ! Thế rồi sự im lặng qua đi và cô gái lại điều khiển tôi đi qua hết đoạn đường khó, bỗng dưng cô vỗ vai tôi và nói: Cứ đi theo xe trước, tự tin lên em nhé, đừng sợ, rồi quen dần mà em, chiến trường là vậy đấy.Rồi cô gái nhẩy xuống khỏi xe.Đoàn xe chìm vào màn đêm.

Tôi cứ miên man suy nghĩ, đây đang là trọng điểm mà cô gái kia và những cô gái Thanh niên xung phong khác sao lại bình tĩnh đến vậy, chắc hắn cô ta phải nhiều tuổi hơn mình và đã quá dầy kinh nghiệm với chiến trường.Một loạt bom nữa lại đánh chặn chúng tôi.Có lẽ được tiếp sức từ cô thanh niên xung phong, tự nhiên tôi thấy bình tĩnh hẳn lên, tôi vừa lái xe vùa thò đầu ra khỏi xe nhìn vu vơ vào đêm tối. cứ suy nghĩ miên man về những con người nơi tuyến lửa, nơi mà tuổi trẻ của tôi sẽ phải gắn bó đến bao giờ ?Tôi nhớ đến quê hương, đến cha mẹ anh em, nhớ người bạn gái chưa một lần hôn nhau.

Tôi không thể quên cái đêm đầu tiên lái xe trên giải đất Trường Sơn ngày ấy. Từ đấy tôi đã cùng đồng đội triền miên trên các cung đường vận tải của tuyến lửa Đông - TâyTrường Sơn. GiặcMỹ càng ném bom ác liệt, chúng tôi càng có kinh nghiệm để tránh, bảo đảm cho xe và hàng hoá an toàn.Đường Trường Sơn rất nhiều thanh niên xung phong.Tôi chỉ mong có những lần được gặp lại cô gái dẫn xe hôm ấy.

Thời gian trôi đi, những người línhchúng tôi đã quen với bom đạn và gian khổ, không còn biết sợ biết khó là gì nữa, mà chỉ với một hy vọng, một niềm tin ngày chiến thắng không còn xa. Những chuyến hàng, những dòng người vẫn cứ nối nhau ra mặt trận. Cánh xế chúng tôi đã quá quen thuộc và cảm xúc với những cung đường như cua chữ A, đèo Phôla nhích, ngầm Ta Lê, Đường 20 quyết thắng, Đường 14,Đèo Đá đẽo vv...

Lính xế Trường Sơn mê trăng sao
Xe nghiêng vượt dốc gió ào ào

Vững tay “Chiến mã”,lòng thư thái

Cảm xúc vần thơ vọngnúi đèo…

Chín tháng sau, vào một chiều trên đường trở ra K4 Hà Tĩnh lấy hàng, lần này không có thương binh.Đoàn tôi có ba xe,trên đường đi chúng tôi gặp cơn mưa rừng bất chợt, cơn mưa rất to, kéo dài hơn hai tiếng.Trời chập choạng tối, thì đến một chiếc ngầm. Nước lũ quần cuận, xe không sang được chúng tôi đành phải nghỉ lại phía bờ nam ngầm. Nghỉ nhờ lán của nữ thanh niên xung phong. Tối hôm đó ba lái xe chúng tôi ăn cơm chung với chị em thanh niên xung phong tại lándã chiến cách ngầm chừng 200 mét.

Hôm nay là một ngày tương đối yên tĩnh, buổi sáng chỉ có mấy loạt bom Mỹ,có lẽ do trời âm u, nên chúng tưởng xe ta không chạy, ở Trường Sơn mà có được ngày ít bom đạn thế này thì thật là hạnh phúc.Nước suối đã rút, chúng tôi chia tay nhau để tiếp tụclên đường. Ngay lúc đó một chị chắc là hơn tôi hai, ba tuổi, là tiểu đội trưởng thanh niên xung phong ở đây,thông báo với chúng tôi, hiện nay đang mất liên lạc với trinh sát,phải chờ thêm thời gian để có thông tin củagiao liên.

Khoảng hai mươi phút sau, người đi kiểm tra đường quay lại và thông báo với chúng tôi, nước lũ làm hỏng đường lên ngầm, xe không qua được. Ngay lúc đó chị tiểu đội trưởng buông một câu lạnh ngắt như ra lệnh: "- Ba đồng chí lái xe ở lại" và chỉ cho chúng tôi; "Các anh nằm nghỉ ở chỗ kia !"Ba chúng tôi vào lán nằm gọn một góc, chị em Thanh niên xung phong được nằm dồn lại để nhường chỗ,trong cùng là Thắng, Kiệm, ngoài là tôi. Một lát sau tôi nghe thấy tiếng mấy người nói với nhau: "Con này mày nằm gần bộ đội, rồi đến tao", tôi nghe mà chẳng hiểu gì hết; Con này là ai, sao lại không nói tên, nhưng thôi chúng tôi cũng chẳng quan tâm đến việc ấy làm gì. Chúng tôi nằm riêng gọn, ngăn cách nhau bằng cái màn trong đêm tối.

Do đi đường vất vả, cánh lái xe cứ đặt lưng xuống là ngủ, hơn nữa đêm cũng đã khuya mọi người đều vất vả, bản thân tôi cũng vậy, xa xa vọng lại tiếng bon nổ ì ầm, nằm đây tôi cũng không xác định được bon nổ từ hướng nào nữa, tiếng bom nổ đã quá quen với những con người nơi rừngTrường Sơn này. Trời lại đổ mưa, cơn mưa khá to, tôi cùng đồng đội đã chìm sâu vào giấc ngủ.

Trong giấc chiêm bao tôi mơ thấy có người con gái mặc áo dài mầu tím cùng tôi đi dạo chơi trong vườn hoa lộng lẫy ở một thiên đường xa lạ mà tôi chưa bao giờ được đến.Tôi mơ màng trong giấc mộng phù hoa, trong giấc mơ tôi thấy cánh tay cứ tê tê. Tôi kéo tay lại theo phản xạ thì bỗng dưng tay tôi bị níu chặt hơn, tôi dần tỉnh giấc, bàng hoàng khi thấy bàn tay mình đang bị ôm chặt trên ngực người phụ nữ đang nằm sát bên cạnh.

Tôi đã chấn an được tinh thần trong chốc lát. Cái cảm giác bàng hoàng làm cho tôi bồn chồn, có lẽ cô gái đã phát hiện ra cảm giác ấy của tôi, cô ôm chặt tay tôi hơn,ấp vào vòng ngực cô, hai chúng tôi cùng thức mà chẳng ai nói câu nào, cái mềm mại truyền hơinóng từ ngực cô gáilan tỏa lên khắpngười tôi, đã làm tay tôi lặng yên tại chỗ, mà không biết nó đã ở vị trí ấy từ bao giờ.

Cứ thế hai chúng tôi thức bên nhau, nằm nghe tiếng mưa rơi, tôi chợt nhớ đến đêm đầu tiên vào Trường Sơnmà run run. Tôi sợ cái cảm giác lần đầu tiên trong đời tay tôi trạm vào nhũ ngọc của chị em, cái sựám ảnh, luyến tiếc ấy cứ kéo dài mãi trong tôi cho tới tận bây giờ.

Trời sáng, chị em Thanh niên xung phong dậy trước ba chúng tôi. Khi dậy tôi cố ý xem đêm qua ai là người đã nằm cạnh tôi mà không thể nào biết được, tôi không rõ người đó lớn tuổi hơn hay ít tuổi hơn tôi. Ăn sáng xong, chị em đi làm, ba chúng tôi ở lại đến gần mười giờ thì thông tuyến, Đoàn xe tiếp tục lên đường làm nhiệm vụ, chỉ kịp chia tay nhau qua những cái vẫy tay..

Trường Sơn, con đường ấy năm xưa đã nằm trong huyền thoại, đời chiến sỹ của tôi cũng trở về huyền thoại với thời gian, nhưng những đêm trắng ấy đã theo tôi suốt đến tận hôm nay.

Người lính chúng tôi là như thế. Có những tình yêu âm thầm chỉ nghe qua tiếng hát, mà có cả mối tình yêu nhau mà chưa được hôn nhau, đó là tình yêu trong tình thuơng yêu quê hương, tình yêu thương đồng đội của những người lính thời chiến tranh.

Thu 2023

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn