GÓC KHUẤT KHÔNG TÊN: TRUNG ĐỘI PHÓ HOÀNG VĂN SEN
GÓC KHUẤT KHÔNG TÊN: TRUNG ĐỘI PHÓ HOÀNG VĂN SEN
Chiến tranh không phải là sàn diễn của những lời hoa mỹ, mà là cuộc thử lửa khốc liệt nhất nơi lòng dũng cảm của con người được đo bằng từng giây bám trụ bên vách hào rách nát. Câu chuyện đầy huyết lệ này gọi tên Hạ sĩ, Trung đội phó Hoàng Văn Sen (sinh năm 1956 tại xã Nghĩa Đồng, huyện Tân Kỳ, tỉnh Nghệ An), người chỉ huy dạn dày của Đại đội 5, Tiểu đoàn 2, Trung đoàn 8, Sư đoàn 339, Quân khu 9 (C5 D2 E8 F339 QK9). Anh nằm lại mảnh đất Tây Nam vào ngày 25 tháng 6 năm 1978, khi tuổi đời vừa chạm ngưỡng hai mươi hai.
Dòng hồi ức đảo ngược đưa ta về buổi trưa hè ngột ngạt, khi trận địa phòng ngự của trung đội bị bao vây bởi ba bề bốn bên là bộ binh cơ giới địch. Một mảnh pháo găm sâu vào lồng ngực khiến nhịp thở của người trung đội phó trẻ trở nên khó nhọc. Trong phút giây đối diện với thế giới bên kia, hình ảnh hiện lên trong tâm trí anh Sen không phải là khói súng, mà là cánh đồng ngô xanh ngắt trải dài bên sông con Nghĩa Đồng, là hình bóng mẹ già đang lụi cụi nhặt từng cọng rơm khô. Anh tiếc nuối vì chiếc áo ấm định mua tặng mẹ bằng tiền phụ cấp lính còn chưa kịp gửi về.
Thế nhưng, tiếng xích xe tăng địch gầm rú ngay trên đầu đã lôi anh về thực tại tàn khốc. Nhìn thấy người chiến sĩ liên lạc trẻ tuổi đang hoảng loạn, anh Sen lấy hết sức lực còn lại trong lồng ngực rách nát, thét lớn chỉ huy, một tay ghì chặt báng súng máy, tay kia giật chốt lựu đạn hướng thẳng vào xích xe bọc thép giặc.
Hình ảnh biểu tượng xé lòng để lại chính là chiếc thắt lưng bạt thô dính đầy máu tươi, khóa đồng dẫu bị đạn phạt văng một góc nhưng vẫn găm chặt vào gờ đất hào như bờ vai của người trung đội phó chưa bao giờ khuất phục. Sự hy sinh của anh Sen là câu hỏi lớn thôi thúc thế hệ trẻ hôm nay về lòng trân trọng đối với nền hòa bình, khi từng mét đường ta đi hôm nay đều được định hình bằng những góc khuất không tên và những bầu máu nóng dâng hiến vẹn tròn như thế.



