GÓI BÁNH CHƯNG Ở ĐƠN VỊ
GÓI BÁNH CHƯNG Ở ĐƠN VỊ
GÓI BÁNH CHƯNG Ở ĐƠN VỊ
Trong đời lính của tôi, có những kỷ niệm không gắn với thao trường hay hành quân, mà lại gắn với những khoảnh khắc rất đời thường. Một trong số đó là lần đầu tiên được gói bánh chưng ngay tại đơn vị – một kỷ niệm giản dị nhưng khiến tôi nhớ mãi mỗi khi Tết đến xuân về.
Năm ấy, đơn vị tôi đón Tết xa nhà. Anh em phần lớn đều là lính trẻ, nhiều người lần đầu ăn Tết trong quân ngũ. Những ngày giáp Tết, không khí trong doanh trại có gì đó khác hẳn ngày thường. Công việc vẫn đều đặn, trực gác vẫn nghiêm túc, nhưng ai cũng thấy lòng mình rộn ràng hơn.
Chiều cuối năm, đơn vị tổ chức gói bánh chưng. Nguyên liệu được chuẩn bị từ sớm: gạo nếp, đỗ xanh, thịt lợn, lá dong… không nhiều như ở quê, nhưng đủ để anh em có bánh ăn Tết. Một góc sân được dọn sạch, trải bạt, mọi người ngồi quây quần quanh nhau. Nhìn lá dong xanh mướt, gạo nếp trắng tinh, tôi chợt thấy Tết như đã về rất gần.
Không phải ai cũng biết gói bánh. Có người lóng ngóng xếp lá, có người cho gạo quá tay, có người buộc lạt méo mó. Những anh lính từng gói bánh ở nhà thì được giao hướng dẫn. Tiếng chỉ bảo xen lẫn tiếng cười. Có chiếc bánh vuông vắn, có chiếc méo xẹo, nhưng không ai chê ai. Bởi bánh ở đây không chỉ để ăn, mà là để giữ lại hương vị Tết giữa đời lính.
Tôi nhớ mình ngồi cạnh một anh quê miền Trung. Anh vừa gói vừa kể chuyện những cái Tết ở nhà, kể cảnh cả gia đình quây quần bên nồi bánh chưng suốt đêm. Nghe anh kể, tôi lại nhớ đến bố mẹ, nhớ gian bếp nhỏ ở quê, nơi mỗi dịp cuối năm cả nhà lại thức cùng nồi bánh. Giữa doanh trại, nỗi nhớ nhà hiện lên rất rõ, nhưng không làm ai yếu lòng, mà khiến mọi người xích lại gần nhau hơn.
Khi bánh được gói xong, nồi bánh chưng được đặt lên bếp củi lớn. Đêm xuống, anh em thay nhau canh nồi bánh. Ngọn lửa bập bùng, khói bay nghi ngút, soi rõ những khuôn mặt sạm nắng. Có người pha ấm trà, có người kể chuyện cười, có người ngồi lặng im nhìn lửa, nghĩ về gia đình nơi xa.
Canh bánh chưng đêm cuối năm là một trải nghiệm rất đặc biệt. Không ồn ào, không náo nhiệt, nhưng ấm áp lạ thường. Tiếng củi nổ tí tách hòa với tiếng côn trùng rừng đêm, tạo thành âm thanh quen thuộc của những cái Tết xưa. Tôi nhận ra, trong khoảnh khắc ấy, doanh trại giống như một gia đình lớn, nơi mỗi người lính là một thành viên.
Sáng hôm sau, bánh chín. Khi vớt bánh lên, ai cũng hồi hộp như chờ món quà đầu năm. Những chiếc bánh còn nóng, lá dong xanh sẫm lại, mùi nếp thơm lan khắp đơn vị. Bữa cơm Tết hôm đó, mỗi người được chia một phần bánh chưng. Cắn miếng bánh đầu tiên, tôi thấy vị Tết trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Gói bánh chưng ở đơn vị không chỉ là một hoạt động đón Tết, mà còn là cách để người lính vơi đi nỗi nhớ nhà, giữ gìn nét truyền thống giữa môi trường kỷ luật và gian khó. Giờ đây, khi đã rời quân ngũ, mỗi lần nhìn nồi bánh chưng nghi ngút khói, tôi lại nhớ về cái Tết năm ấy – Tết của tình đồng đội, của sự sẻ chia và của những ký ức rất lính, không thể nào quên.



