GÓI BÁNH CHƯNG TRONG ĐƠN VỊ
GÓI BÁNH CHƯNG TRONG ĐƠN VỊ
GÓI BÁNH CHƯNG TRONG ĐƠN VỊ
Tôi là Lê Huy Khôi. Trong suốt những năm tháng quân ngũ, có rất nhiều kỷ niệm mà mỗi khi nhắc lại tôi vẫn thấy bồi hồi. Nhưng có lẽ đáng nhớ nhất vẫn là cái Tết đầu tiên tôi được cùng đồng đội gói bánh chưng ngay tại đơn vị.
Hồi đó đơn vị chúng tôi đóng quân ở một vùng đồi xa khu dân cư. Cuối năm, trời bắt đầu trở lạnh. Những ngày cuối tháng Chạp, anh em trong đơn vị ai cũng nhớ nhà, nhớ không khí Tết ở quê. Ở nhà thì những ngày này đã rộn ràng chuẩn bị: người rửa lá dong, người vo gạo, người gói bánh chưng. Còn ở đơn vị, dù xa gia đình nhưng chỉ huy vẫn cố gắng tạo không khí Tết cho anh em.
Một buổi chiều gần Tết, cán bộ đại đội thông báo:
“Tối nay đơn vị sẽ gói bánh chưng đón Tết.”
Nghe tin ấy, cả đơn vị ai cũng phấn khởi. Nguyên liệu đã được chuẩn bị từ trước: gạo nếp, đỗ xanh, thịt lợn và cả lá dong. Lá dong được anh em đi xin ở mấy nhà dân quanh khu vực. Khi mang về, mọi người cùng nhau rửa sạch rồi xếp gọn gàng thành từng chồng.
Buổi tối hôm đó, sân đơn vị sáng lên bởi ánh đèn và tiếng cười nói rộn ràng. Người vo gạo, người đãi đỗ, người thái thịt. Công việc tuy đơn giản nhưng ai cũng làm rất hào hứng. Nhiều anh em lần đầu xa nhà nên khi nhìn thấy lá dong và nếp mới, trong lòng lại nhớ đến gia đình.
Tôi vốn ở quê nên biết gói bánh chưng từ nhỏ, vì thế được anh em giao nhiệm vụ hướng dẫn. Mấy cậu lính trẻ chưa từng gói bao giờ, cầm lá dong mà lúng túng. Có người gói xong cái bánh méo mó, buộc lạt chỗ chặt chỗ lỏng. Nhìn vào ai cũng bật cười.
Tôi vừa làm vừa chỉ:
“Phải gấp lá cho vuông, nếp dàn đều, đỗ và thịt đặt vào giữa thì bánh mới đẹp.”
Sau vài lần thử, anh em bắt đầu gói quen tay hơn. Những chiếc bánh chưng xanh dần dần xếp thành từng hàng trên chiếc chiếu trải giữa sân.
Khi bánh đã gói xong, chúng tôi mang ra nồi lớn để luộc. Củi được chất đầy dưới bếp. Lửa cháy bập bùng trong đêm lạnh. Nồi bánh chưng sôi lục bục, hơi nước bốc lên nghi ngút.
Đêm ấy, nhiều người không ngủ mà ngồi canh nồi bánh. Vừa canh lửa, anh em vừa kể chuyện quê nhà. Có người kể về cái Tết ở làng, có người nói về cha mẹ đang chờ mình trở về. Những câu chuyện giản dị nhưng khiến không khí trở nên ấm áp vô cùng.
Thỉnh thoảng có anh đứng dậy cho thêm củi vào bếp, ánh lửa hắt lên gương mặt ai cũng đỏ hồng. Trong khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra rằng đơn vị cũng giống như một gia đình lớn.
Sáng hôm sau, khi bánh đã chín, chúng tôi vớt ra rồi ép cho ráo nước. Những chiếc bánh vuông vắn, xanh màu lá dong, nhìn rất đẹp. Khi cắt bánh ra, mùi nếp thơm, đỗ bùi và thịt béo lan tỏa khắp nơi.
Bữa cơm ngày Tết ở đơn vị hôm đó tuy đơn giản nhưng rất ấm cúng. Ai cũng ăn ngon miệng. Có người vừa ăn vừa nói đùa:
“Bánh chưng lính gói vẫn ngon như bánh ở nhà!”
Nhiều năm đã trôi qua, nhưng mỗi khi Tết đến, nhìn thấy nồi bánh chưng nghi ngút khói, tôi lại nhớ về đêm gói bánh chưng trong đơn vị năm ấy. Dù xa gia đình, nhưng chính tình đồng đội đã khiến cái Tết nơi doanh trại trở nên ấm áp và đáng nhớ.
Đó là một kỷ niệm giản dị, nhưng đối với tôi, nó mãi là một phần không thể quên của đời lính.


