Bài viết

Gói Kẹo Đậu Phụng Vùng Đất Thép Và Đôi Bàn Tay Chai Sần

Câu chuyện diễn ra vào mùa hè năm 1967 tại Hà Nội. Trong một lần đoàn đại biểu các chiến sĩ dũng sĩ diệt Mỹ miền Nam và mặt trận đường 9 ra Bắc báo công, chiến sĩ pháo binh Nguyễn Văn Mộc đã vinh dự được gặp Bác Hồ. Sự quan tâm tỉ mỉ từ vết chai sần trên đôi tay người lính pháo đến món quà mộc mạc của Bác đã trở thành nguồn động viên tiếp thêm sức mạnh phi thường cho ông cùng đồng đội kiên cường bám trụ nơi "chảo lửa" Quảng Trị

14/08/2026xã Phong Hòa (Xã Phong Hòa)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Mùa hè năm 1967, mặt trận Đường 9 - Bắc Quảng Trị trở thành một trong những điểm nóng ác liệt nhất của chiến trường miền Nam. Các đơn vị pháo binh ta phải gánh chịu hàng ngàn tấn bom đạn của địch mỗi ngày, vừa kiên cường bám thắt lưng địch mà đánh, vừa đào hầm kéo pháo qua những dãy núi đá tai mèo vô cùng hiểm trở.

Đồng chí Nguyễn Văn Mộc — khi ấy là một pháo thủ trẻ thuộc Trung đoàn Pháo binh 84 — lập nhiều chiến công xuất sắc, trực tiếp bắn cháy nhiều xe quân sự và đồn bốt địch. Anh vinh dự được chọn vào đoàn đại biểu các chiến sĩ thi đua xuất sắc từ mặt trận Quảng Trị ra Hà Nội báo công với Trung ương Đảng và Bác Hồ.

Đoàn được Bác tiếp tại Phủ Chủ tịch trong một chiều hè lộng gió. Khi thấy Bác Hồ mỉm cười bước lại gần, Nguyễn Văn Mộc và các đồng chí xúc động đến mức đứng chôn chân tại chỗ, nước mắt trào ra.

Bác lần lượt bắt tay từng người. Khi bước đến trước mặt Nguyễn Văn Mộc, Bác dừng lại lâu hơn. Bác nắm lấy bàn tay thô ráp, chai sần và đầy những vết sẹo của người chiến sĩ pháo binh. Bác vuốt nhẹ lên lòng bàn tay anh rồi ân cần hỏi:

Chú Mộc này, tay chú chai sạn thế này là do vác đạn pháo và đào hầm trên núi đá Quảng Trị đúng không?

Nguyễn Văn Mộc nghẹn ngào đáp: — Thưa Bác, đúng ạ! Anh em chúng cháu ở ngoài mặt trận Quảng Trị ngày đêm đào hầm, kéo pháo để đánh địch. Đau dẫu đau nhưng ai cũng quyết tâm hoàn thành nhiệm vụ ạ!

Bác Hồ nhìn đôi bàn tay ấy, mắt Người rơm rớm lệ. Bác quay sang các đồng chí cán bộ cùng đi và nói bằng giọng đầy thương xót:

Đôi bàn tay của các chiến sĩ ta quý lắm. Nhờ những đôi bàn tay chai sần, không ngại gian khổ này mà pháo ta mới vượt qua muôn trùng núi thẫm, giội lửa xuống đầu thù, bảo vệ từng tấc đất của Tổ quốc.

Sau đó, Bác lấy từ bàn làm việc ra một gói kẹo đậu phụng (lạc) mộc mạc và một vài quả cam, tự tay chia cho từng chiến sĩ. Bác đưa gói kẹo cho Nguyễn Văn Mộc rồi dặn dò:

Bác gửi gói kẹo này cho chú và nhờ chú mang tình cảm của Bác về chia cho các đồng chí ở Đại đội pháo binh. Dù chiến sự còn gian khổ, thiếu thốn, nhưng các chú phải luôn giữ vững tinh thần, đoàn kết, chăm sóc lẫn nhau. Miền Nam nhất định sẽ giải phóng, nhân dân ta nhất định sẽ thành công.

Cầm gói kẹo đậu phụng cùng tình thương bao la của Bác Hồ trong tay, Nguyễn Văn Mộc thấy lồng ngực mình trào dâng một nguồn sức mạnh kỳ diệu.

Trở lại "chảo lửa" Quảng Trị sau chuyến đi ấy, hình ảnh Bác Hồ xót xa nắm lấy đôi bàn tay chai sần cùng lời dặn dò nghĩa tình của Người đã trở thành ngọn lửa soi đường cho ông. Nguyễn Văn Mộc cùng các đồng đội pháo binh đã kiên cường vượt qua muôn vàn trận mưa bom bão đạn của "thời hoa lửa", giữ vững mâm pháo cho đến ngày lá cờ chiến thắng tung bay trên khắp toàn miền Nam.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn