Cựu chiến binh

GỢI LỬA TỪ NHỮNG VẾT THƯƠNG – CHUYỆN ĐỜI NGƯỜI LÍNH GIÀ NGUYỄN VĂN QUY

GỢI LỬA TỪ NHỮNG VẾT THƯƠNG – CHUYỆN ĐỜI NGƯỜI LÍNH GIÀ NGUYỄN VĂN QUY

Phú Thọ25/11/2025Nguyễn Thị Hồng Ngọc (Đoàn xã Thanh Thuỷ, Phú Thọ)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

GỢI LỬA TỪ NHỮNG VẾT THƯƠNG – CHUYỆN ĐỜI NGƯỜI LÍNH GIÀ NGUYỄN VĂN QUY

Có những con người, dù đã đi qua hơn nửa đời người, nhưng trong ánh mắt vẫn còn giữ nguyên vẹn dáng hình của những năm tháng trận mạc. Ông Nguyễn Văn Quy, sinh tháng 12 năm 1951, quê quán xã Sơn Thuỷ, huyện Thanh Thuỷ (nay là xã Thanh Thuỷ, tỉnh Phú Thọ) nay đã ngoài bảy mươi tuổi, là một người như thế. Mái tóc bạc đi theo thời gian, đôi chân tập tễnh bởi vết thương chiến tranh, vậy mà trong lời kể của ông, ký ức tuổi 19 lại trở về đầy trong trẻo – vừa hồn nhiên, vừa hào sảng, vừa lặng lẽ như hơi thở của đất nước thời lửa đạn.

Tuổi 19 bước vào lửa đạn

Năm 1969, khi đất nước còn chìm trong khói bom, chàng thanh niên Nguyễn Văn Quy xung phong nhập ngũ. Mới 19 tuổi, tuổi đẹp nhất của đời người, ông đã bước vào con đường mà chính mình xác định: “Một là hy sinh, hai là trở về trong vinh quang.” Cùng ông nhập ngũ có bốn người anh em trong xã. Nhưng chiến tranh không bao giờ chọn ai để giữ lại. Sau những năm tháng chiến đấu, chỉ hai người trở về.

Tháng 10/1969, tiểu đoàn của ông hành quân đến Binh trạm 31, nghỉ lại ba ngày, rồi bất ngờ nhận lệnh sang tăng cường chiến trường Lào – một trong những mặt trận khốc liệt nhất thời bấy giờ. Ông kể, giọng vẫn trầm lại mỗi khi nhắcđến:“Máy bay địch lượn trên đầu cả ngày. Nó nghi chỗ nào có bộ đội là thả bom quần thảo đến đỏ cả mặt đất.”

Những tháng ngày ấy, bộ đội đói hơn là no. Có khi 1–2 ngày mới nhận được ít lương khô, còn lại phải dựa vào rễ cây, vỏ cây để cầm hơi. Nhưng tinh thần không hề lụi tắt. Đêm đến, ánh lửa nhỏ bên hầm hào vẫn soi rõ nét mặt trẻ trung, kiên cường của những người lính “quyết tử cho Tổ quốc quyết sinh”.

Giây phút định mệnh trên chiến trường

Tháng 12 năm 1972, trong một trận chiến vô cùng ác liệt, ông Quy bị thương nặng: mảnh đạn khiến đầu gối giập nát, 1/3 cẳng chân phải gãy rời. Đồng đội cõng ông băng qua tiếng bom nổ dồn dập; mỗi bước đi đều là một lần lằn ranh giữa sống và chết.

Ông được chuyển về dưỡng thương tại Lập Thạch suốt ba tháng. Những ngày nằm viện, nỗi đau thể xác không làm ông sợ bằng việc phải rời xa đồng đội đang tiếp tục chiến đấu ngoài kia. Nhưng cuộc chiến có quy luật khắc nghiệt của nó: khi cơ thể không còn đủ sức đứng trong đội hình, người lính buộc phải lùi lại phía sau.

Trở về giữa những mất mát

Xuất ngũ trong dáng đứng của người thương binh, ông trở về quê hương với thương tật 41%, được xếp hạng thương binh 2/4. Mỗi khi trái gió trở trời, vết thương lại đau nhức như xoáy vào ký ức cũ, khiến việc đi lại của ông gặp nhiều khó khăn.

Nhưng ông Quy không chọn cách nghỉ ngơi. Mang theo tinh thần người lính, ông đứng lớp tại trường làng gần mười năm. Những bài giảng giản dị của người thầy – cựu chiến binh đã gieo vào tâm hồn lũ trẻ tình yêu quê hương, sự biết ơn và lòng tự hào về thế hệ đi trước.

Ông lập gia đình với bà Nguyễn Thị Bình, người phụ nữ hiền hậu cùng quê. Hai ông bà nuôi nấng bảy người con (năm gái, hai trai) trong cảnh nhà khó khăn. Bà Bình mang bệnh tim, phải phẫu thuật và uống thuốc lâu dài; còn ông, mỗi khi trời trở gió, lại tập tễnh bước đi trên đôi chân gầy guộc từng gắng gượng giữa chiến trường.

Ngọn lửa không bao giờ tắt

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng dấu ấn của nó vẫn in trên cơ thể ông, và cả trong ánh mắt trầm lắng mỗi khi nhắc về đồng đội không trở về. Có lúc ông kể bằng giọng hào hùng của thời tuổi trẻ; có lúc lặng lẽ như thể chính mình đang đứng giữa rừng

Trường Sơn năm nào. Song điều đọng lại sau tất cả không phải là nỗi đau, mà là lòng tự hào: tự hào về thế hệ đã sẵn sàng ngã xuống để Tổ quốc đứng dậy.

Câu chuyện đời ông Nguyễn Văn Quy không chỉ là hồi ký của một người lính già mà còn là bài học lớn gửi đến thế hệ trẻ hôm nay:
Hòa bình không tự nhiên mà có. Đằng sau nó là máu, nước mắt, hy sinh của biết bao người như ông – những người đã sống trọn một thời tuổi trẻ cho đất nước. Và trong ánh mắt lặng lẽ ấy, ngọn lửa năm xưa vẫn còn cháy – ấm áp, bền bỉ và đầy kiêu hãnh.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
GỢI LỬA TỪ NHỮNG VẾT THƯƠNG – CHUYỆN ĐỜI NGƯỜI LÍNH GIÀ NGUYỄN VĂN QUY | Câu chuyện thời hoa lửa