gói mì tôm giấy nát vụn – báu vật anh giấu kỹ từ ngày rời hậu phương
gói mì tôm giấy nát vụn – báu vật anh giấu kỹ từ ngày rời hậu phương
Giữa rừng già Trường Sơn mùa mưa năm 1971, cơn đói và sốt rét rừng bủa vây tiểu đội của Vinh. Cả tuần nay, tiếp tế chưa tới, mỗi người chỉ còn vài hạt muối và nắm rau tàu bay đắng chát.
Đêm ấy, Nam lôi từ đáy ba lô ra một gói mì tôm giấy nát vụn – báu vật anh giấu kỹ từ ngày rời hậu phương. Thay vì ăn một mình cho lại sức sau cơn sốt, Nam lén bẻ vụn vắt mì, thả vào nồi nước măng rừng đang sôi sùng sục bên Bếp Hoàng Cầm.Mùi thơm kỳ diệu của "hương vị hòa bình" ấy đánh thức cả tiểu đội. Mỗi người chỉ được một bát nước loãng, nhưng cái vị ngọt lịm của tôm khô và sợi mì dai khiến ai nấy đều rưng rưng. Vinh nhường Nam sợi mì dài duy nhất, Nam lại đẩy về phía cậu em út đang lả đi vì đói. Họ cứ thế nhường nhau cái vị "xa xỉ" ấy, sưởi ấm lòng nhau giữa cái lạnh của đại ngàn. Gói mì tôm ngày ấy đã trở thành biểu tượng của sự sẻ chia sinh tử.
Mảnh lương khô và giọt nước nghĩa tình
Sau bát nước mì loãng đêm đó, cả tiểu đội hành quân xuyên đêm để kịp hội quân. Đến chiều hôm sau, cơn khát bắt đầu vắt kiệt sức lực của mọi người. Giữa vùng đất cháy sạm vì chất độc hóa học, những khe suối đều không thể uống được.Thấy Vinh bắt đầu mê sảng vì mất nước, Nam dừng lại, lấy ra một mẩu lương khô 702 cứng như đá – thứ lương thực dự phòng cuối cùng. Anh không ăn mà dùng báng súng đập vụn, hòa vào chút nước mưa còn sót lại dưới đáy bình tông. Nam vừa đỡ đầu Vinh, vừa thì thầm:
"Gắng lên em, sắp tới trạm giao liên rồi. Ở đó có cơm nóng, có muối hầm."Vinh tỉnh lại, nhìn mẩu lương khô mà nước mắt trào ra. Họ chia nhau từng mẩu vụn nhỏ nhất, truyền tay nhau chiếc bình tông đã móp méo vì mảnh bom. Sự thiếu thốn vật chất lúc ấy dường như bị đẩy lùi bởi cái nghĩa khí của những người sẵn sàng nhường nhau sự sống.Ngày giải phóng, giữa Sài Gòn rực rỡ cờ hoa, Nam và Vinh gặp lại nhau. Họ không tìm những nhà hàng sang trọng, mà ngồi bệt bên vỉa hè, chung nhau một gói mì tôm sống bẻ vụn. Với họ, đó mới chính là hương vị của chiến thắng, của những ngày "hạt muối cắn đôi, bát cơm sẻ nửa".



