Bài viết

Gói Muối Gói Nghĩa Đồng Đội

Đắk Lắk27/04/2026Đoàn phường Cư Bao (Đoàn phường Cư Bao)2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, ông Vũ Văn Thành thuộc đội thanh niên xung phong làm nhiệm vụ mở đường 20 Quyết Thắng ở Quảng Bình. Đây là tuyến đường huyết mạch, nơi bom đạn địch đánh phá dữ dội suốt ngày đêm. Cuộc sống nơi rừng núi vô cùng thiếu thốn. Thức ăn chủ yếu là rau rừng, sắn khô, thỉnh thoảng mới có ít gạo tiếp tế. Gia vị gần như không có, nên một ít muối trở nên vô cùng quý giá. Trong đơn vị, có một gói muối nhỏ được bọc kỹ trong lá chuối khô, do một chị nuôi giữ. Mỗi bữa ăn, chị chỉ dám rắc rất ít, vừa đủ để mọi người có vị mặn. Một hôm, sau nhiều ngày mưa rừng, cả đội làm việc kiệt sức. Nồi cơm nấu xong nhưng hết muối. Mọi người nhìn nhau im lặng. Chị nuôi lặng lẽ mở gói muối, chia đều từng chút rất nhỏ vào mỗi bát. Có người nói: “Ít thế này ăn có vị gì đâu.” Chị chỉ cười: “Có vị là còn thấy mình đang cùng nhau sống.” Cả đội bật cười nhẹ. Bữa cơm hôm ấy tuy đạm bạc nhưng ai cũng thấy ấm lòng. Nhiều lần sau đó, gói muối ấy vẫn được giữ chung, không ai tự ý lấy nhiều hơn phần mình. Nó trở thành một thứ “quy ước thầm lặng” về sự sẻ chia trong đơn vị. Sau ngày hòa bình, ông Thành vẫn nhớ mãi gói muối năm xưa. Ông thường kể rằng: “Trong chiến tranh, có những thứ rất nhỏ bé, nhưng nếu biết sẻ chia thì lại trở thành tình nghĩa lớn giữa con người với nhau.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn