Bài viết

Gói Muối Trong Tấm Giấy Báo

Một gói muối nhỏ được gói trong tờ giấy báo cũ đã trở thành thứ quý giá nhất của cả đội dân công giữa những ngày hành quân thiếu thốn. Nhưng điều còn đọng lại không phải là vị mặn… mà là cách con người san sẻ cho nhau trong gian khổ.

Lâm Đồng24/05/2026Ban Biên tập tổng hợp2 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1972, ông Nguyễn Văn Toàn là dân công hỏa tuyến tham gia vận chuyển lương thực và đạn dược vào chiến trường Quảng Trị. Mỗi chuyến đi đều kéo dài nhiều ngày, băng rừng, vượt suối, tránh máy bay trinh sát.

Lương thực mang theo chủ yếu là cơm nắm và sắn khô.

Muối gần như là thứ xa xỉ.

Trong một lần tiếp tế, đơn vị nhận được một gói muối nhỏ được gói kỹ trong tờ giấy báo cũ, nhăn nheo và đã ẩm.

Ai cũng vui như bắt được vàng.

Gói muối ấy được giao cho anh nuôi giữ.

Mỗi bữa ăn, anh chỉ dám rắc một chút vào nồi cơm chung.

Không ai than phiền.

Một hôm, sau nhiều ngày hành quân liên tục, cả đội kiệt sức, môi nứt nẻ, tay chân bủn rủn vì thiếu điện giải.

Anh nuôi quyết định pha muối vào nước cho từng người uống từng ngụm nhỏ.

Không đủ nhiều.

Nhưng đủ để mọi người tiếp tục đi.

Ông Toàn nhớ rõ cảnh đó: từng người chuyền nhau chiếc bi đông, uống một ngụm nước mặn nhạt, rồi im lặng gật đầu như tiếp thêm sức.

Ít lâu sau, trong một trận bom gần khu vực nghỉ chân, gói muối bị thất lạc.

Không ai tìm lại được.

Nhưng cũng không ai trách.

Sau hòa bình, ông Toàn vẫn nhớ rất rõ tờ giấy báo cũ ấy.

Không phải vì nội dung trong đó, mà vì nó đã từng gói lại một thứ giúp cả đội đi qua những ngày tưởng như không thể tiếp tục.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn