Bài viết

Gói Muối Trong Túi Áo

Một gói muối nhỏ được chia nhau giữa rừng sâu Trường Sơn năm 1971 đã trở thành ký ức không thể quên về tình đồng đội trong những tháng ngày thiếu thốn của thời hoa lửa.

Gia Lai14/05/2026Siu Luyên (Đoàn xã Chư Sê)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Năm 1971, tuyến vận tải Trường Sơn bước vào mùa mưa kéo dài. Đường rừng lầy lội, xe vận tải thường xuyên mắc kẹt giữa bùn đỏ. Bộ đội hành quân nhiều ngày liền trong điều kiện thiếu ăn, thiếu thuốc và đặc biệt là thiếu muối. Ông Trần Văn Khương khi ấy là chiến sĩ vận tải chuyên gùi hàng vượt núi. Mỗi chuyến đi kéo dài cả tuần, ai cũng chỉ mang theo ít gạo sấy và vài vật dụng cá nhân đơn sơ. Trong tiểu đội có anh Lợi — người lính quê miền biển Thanh Hóa. Trước khi lên đường, mẹ anh đã gói cho con trai một túi muối rang đựng trong mảnh vải nhỏ. Giữa rừng sâu, gói muối ấy quý đến mức anh luôn cất kỹ trong túi áo ngực. Có những ngày hành quân dưới mưa liên tục, mọi người chỉ ăn cơm nắm với rau rừng nhạt thếch. Mỗi lần nghỉ chân, anh Lợi lại lấy một nhúm muối nhỏ chia đều cho cả tiểu đội. Ông Khương kể rằng chỉ cần vài hạt muối thôi cũng đủ khiến mọi người thấy khỏe hơn rất nhiều. Một tối, đơn vị dừng lại bên một con dốc vừa bị bom đánh sập. Trong lúc ngồi ăn vội dưới tấm tăng phủ mưa, một chiến sĩ trẻ sốt rét nặng run lẩy bẩy vì kiệt sức. Anh Lợi lặng lẽ mở gói muối cuối cùng của mình, hòa vào bi đông nước rồi đưa cho đồng đội uống. Người lính trẻ cầm chiếc bi đông mà mắt đỏ hoe: — “Còn cậu thì sao?” Anh Lợi chỉ cười: — “Miễn mai còn đi được là tốt rồi.” Sáng hôm sau, tiểu đội tiếp tục mở đường cho đoàn hàng vượt dốc. Khi đang cùng đồng đội kéo một xe bị sa lầy, anh Lợi bị trúng mảnh bom trong trận oanh tạc bất ngờ. Anh hy sinh khi gói muối trong túi áo đã hoàn toàn trống rỗng. Sau chiến tranh, ông Khương trở về quê thăm gia đình đồng đội. Mẹ anh Lợi nghe kể chuyện gói muối năm xưa thì lặng lẽ lấy từ trong bếp ra một bát muối trắng đặt lên bàn thờ con trai. Bà nói nhỏ: — “Nó từ nhỏ đã quen nhường phần ngon cho người khác…” Đến giờ, mỗi lần cầm chén muối trong bữa cơm gia đình, ông Khương vẫn nhớ về người đồng đội trẻ cùng gói muối nhỏ giữa rừng Trường Sơn năm ấy. Ông thường nói: — “Trong thời hoa lửa, có khi người ta sống được không chỉ nhờ cơm ăn… mà còn nhờ sự sẻ chia giữa những con người đi cùng nhau qua bom đạn.”

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn
Gói Muối Trong Túi Áo | Câu chuyện thời hoa lửa