Gói Ruốc Cá Của Mẹ Quảng Bình Gửi Tuyến Đầu Chốt Chặn
Gói Ruốc Cá Của Mẹ Quảng Bình Gửi Tuyến Đầu Chốt Chặn
Nhân chứng kể: Bác Lê Văn Lực (Cựu chiến binh Sư đoàn 341)
"Năm 1972, đơn vị bộ binh của tôi đóng chốt giữ vững một cao điểm trọc ở vĩ tuyến 17. Giữa mùa khô nắng cháy đồi sỏi, cơm sấy nhạt nhẽo hòa bụi đất làm anh em ăn uống không trôi, da dẻ xanh xao vì thiếu chất. Đúng lúc khó khăn nhất, đoàn dân công hỏa tuyến từ hậu phương Quảng Bình gùi lên tiếp tế cho mặt trận những gói ruốc cá mặn mòi gói trong lá bàng khô.
Đó là món quà của những người mẹ vùng biển Ngư Thủy. Cá biển tươi được các mẹ chắt chiu, giã nhỏ, sao vàng thơm phức với muối hạt và chút ớt bột cay nồng. Mỗi tiểu đội năm người chỉ được chia một muỗng nhỏ ruốc cá để trộn đều vào nồi cơm nắm dã chiến. Cái vị mặn mòi của biển cả, vị cay nồng của ớt quê hương xua tan đi cái đắng ngắt nơi cổ họng của lính trận.
Ăn muỗng cơm có ruốc cá của mẹ gửi vào, chúng tôi cảm thấy như có luồng sức mạnh tinh thần mạnh mẽ dâng trào trong huyết quản, quên đi mọi mệt mỏi gian khổ. Gói ruốc cá bình dị ấy đong đầy tấm lòng hậu phương thủy chung son sắt, là nguồn động viên thiêng liêng giúp người lính vững tay súng giữ vững trận địa trước làn bão đạn quân thù."



