Thân nhân liệt sĩ, người có công

GỌI TÊN CON GIỮA THỜI BÌNH YÊN

Ninh Bình24/04/2026HOÀNG THỊ HOÀN (Phường Mỹ Lộc)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

GỌI TÊN CON GIỮA THỜI BÌNH YÊN

Chiến tranh đã lùi xa, nhưng những câu chuyện của một thời “hoa lửa” vẫn còn in sâu trong ký ức của biết bao thế hệ người Việt Nam. Đó là thời kỳ mà cả dân tộc sống trong khói lửa, mất mát và hy sinh, nhưng cũng là thời kỳ sáng ngời tinh thần yêu nước, lòng quả cảm và đức hy sinh cao cả. Trong dòng chảy ký ức ấy, có những câu chuyện lặng thầm mà đau đáu, như câu chuyện của ông bà nội tôi - những bậc cha mẹ có con là liệt sĩ Hoàng Văn Điệu - người đã gửi trọn tuổi xuân cho Tổ quốc, nhưng đến nay vẫn chưa tìm được nơi yên nghỉ.

Ông bà nội tôi đã ngoài tám mươi tuổi. Cuộc sống của họ giản dị, lặng lẽ trôi qua từng ngày bên căn nhà ngói đỏ. Trên bàn thờ trang nghiêm ở gian giữa ngôi nhà, di ảnh của người con trai luôn được lau dọn sạch sẽ. Bác đã ra đi khi tuổi đời còn rất trẻ, mang theo khát vọng bảo vệ quê hương trong những năm tháng kháng chiến chống Mỹ cứu nước ác liệt nhất.

Tôi được ông bà nội tôi kể lại. Ngày bác lên đường nhập ngũ, bà nội tôi đã lặng lẽ gói ghém từng bộ quần áo, dặn dò con từng điều nhỏ nhất. Ông cất giữ từng mẩu giấy, từng thông tin nhỏ liên quan đến đơn vị của con. Những địa danh xa lạ, những cánh rừng, con suối… tất cả được ông ghi nhớ cẩn thận. Không ai ngờ rằng, đó lại là lần cuối cùng ông bà nội tôi được nhìn thấy con mình.

Nhận được tin báo tử đến vào một buổi chiều mưa. Tờ giấy mỏng manh nhưng nặng trĩu nỗi đau. Ông bà nội lặng đi, không nói nên lời. Từ đó, nỗi chờ đợi không còn là mong ngày bác trở về, mà là hy vọng tìm được hài cốt để bác được yên nghỉ nơi quê nhà.

Đã nhiều năm trôi qua, ông bà nội tôi và các anh em của bác đã đi khắp nơi, dò hỏi từng thông tin nhỏ nhất, lần theo từng manh mối dù mong manh. Có những lúc, chỉ nghe đâu đó một tin đồn về việc quy tập hài cốt, ông nội lại lặn lội đường xa, mang theo chút hy vọng le lói. Những chuyến đi dài, những lần hy vọng rồi lại thất vọng… tất cả vẫn không làm nguôi ngoai nỗi khát khao tìm lại bác. Với gia đình tôi, chỉ cần biết bác nằm ở đâu, dù nơi rừng sâu hay đất lạ, cũng đủ để trái tim được thanh thản phần nào. Nỗi khao khát ấy không ồn ào, không dữ dội, mà dai dẳng, lặng lẽ như dòng chảy ngầm. Nó hiện hữu trong từng bữa cơm thiếu vắng, trong những dịp lễ Tết khi nhà người họ cháu con sum vầy, còn ông bà nội tôi vẫn chỉ có di ảnh của con làm bạn. Nó hiện lên trong ánh mắt xa xăm của bà nội mỗi khi nhìn về phía chân trời, như thể ở nơi đó, bác tôi vẫn đang chờ được trở về. Điều khiến nỗi khao khát ấy càng trở nên day dứt, chính là thời gian. Năm tháng trôi qua, tóc ông bà nội đã bạc trắng, sức khỏe ngày một yếu đi. Họ hiểu rằng quỹ thời gian của mình không còn nhiều. Mong ước tìm thấy con không còn là một hy vọng xa xôi, mà trở thành một điều khẩn thiết, như một lời hứa chưa trọn vẹn. Ông bà nội chỉ mong, trước khi nhắm mắt xuôi tay, có thể biết được con mình nằm ở đâu, để đón con về với quê hương, để có thể gọi tên con một lần thật gần. Nỗi khao khát tìm con của những bậc cha mẹ liệt sĩ không chỉ là tình cảm cá nhân, mà còn là biểu tượng của tình mẫu tử, phụ tử thiêng liêng, bất diệt.

Chiến tranh đã qua, đất nước đã hòa bình, nhưng nỗi đau của gia đình tôi vẫn còn đó. Những người con đã hóa thân vào đất mẹ, góp phần làm nên độc lập, tự do hôm nay. Và những người ở lại là ông bà nội tôi, là các bác, các cô chú cùng các con cháu vẫn lặng lẽ giữ gìn ký ức, thắp lên ngọn lửa tri ân không bao giờ tắt.

Những câu chuyện thời hoa lửa không chỉ là ký ức đau thương, mà còn là bài học sâu sắc về lòng yêu nước, về sự hy sinh thầm lặng và cao quý. Đó cũng là lời nhắc nhở thế hệ hôm nay phải sống xứng đáng hơn, biết trân trọng hòa bình, biết ơn những người đã ngã xuống và không quên những gia đình vẫn đang chờ một ngày đoàn tụ - dù chỉ là trong ký ức và những câu chuyện như thế sẽ còn sống mãi, như những ngọn lửa âm ỉ trong tim của mỗi người Việt.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn