GỌI TÊN NHAU GIỮA KHÓI LỬA CHIẾN TRANH
Câu chuyện khắc họa những khoảnh khắc sinh tử trên chiến trường, nơi tiếng gọi tên đồng đội vang lên giữa bom đạn, trở thành sợi dây níu giữ sự sống và niềm tin chiến thắng.
Chiến trường là nơi mọi âm thanh đều bị xé nát bởi tiếng bom, tiếng đạn và khói lửa mịt mù. Nhưng giữa hỗn loạn ấy, có những tiếng gọi vang lên rõ ràng và ám ảnh nhất trong ký ức của Phạm Thanh Tịnh – đó là tiếng gọi tên nhau của những người lính.
Trong mỗi trận đánh, khi khói súng phủ kín không gian, tầm nhìn chỉ còn vài mét, người lính rất dễ lạc mất đồng đội. Những lúc ấy, họ gọi tên nhau không chỉ để nhận biết vị trí, mà còn để khẳng định rằng người kia vẫn còn sống, vẫn đang sát cánh bên mình.
Phạm Thanh Tịnh nhớ rõ một trận đánh ác liệt ở Tây Nguyên. Sau loạt bom dữ dội, đội hình đơn vị bị chia cắt. Khói bụi mù mịt, tai ông ù đi, chỉ nghe loáng thoáng tiếng gọi thất thanh của đồng đội. Ông gắng sức đáp lại, gọi tên từng người mà mình nhớ được. Mỗi tiếng đáp vang lên là một niềm nhẹ nhõm, còn mỗi sự im lặng lại khiến tim ông thắt lại.
Có những lúc, tiếng gọi tên chỉ vang lên trong chốc lát rồi tắt lịm. Đó là khi người đồng đội đã ngã xuống. Những khoảnh khắc ấy khiến người lính hiểu rằng, giữa chiến tranh, ranh giới giữa sự sống và cái chết mong manh đến nhường nào.
Tiếng gọi tên nhau còn là lời động viên trong những lúc khó khăn nhất. Khi bị thương, khi kiệt sức, chỉ cần nghe thấy giọng nói quen thuộc của đồng đội, người lính lại có thêm nghị lực để gượng dậy. Có đồng chí đã được cứu sống chỉ nhờ nghe thấy tiếng gọi và cố gắng trả lời trong gang tấc.
Trong chiến tranh, người lính không gọi nhau bằng chức vụ hay họ tên đầy đủ, mà bằng những cái tên thân mật, gần gũi như người trong một gia đình. Chính điều đó khiến mỗi tiếng gọi mang theo tình cảm sâu nặng, vượt lên trên sự khốc liệt của bom đạn.
Nhiều năm sau, khi chiến tranh đã lùi xa, Phạm Thanh Tịnh vẫn còn nghe văng vẳng trong tâm trí những tiếng gọi năm xưa. Có tiếng gọi đã được đáp lại, có tiếng gọi mãi mãi rơi vào im lặng. Tất cả hòa vào ký ức, trở thành một phần không thể tách rời của cuộc đời người lính.



