Gói thuốc lào chia đôi bờ chiến hào
Gói thuốc lào chia đôi bờ chiến hào
Trận đánh kéo dài từ mờ sáng đến chiều tối trên cao điểm biên giới nổ ra vô cùng ác liệt. Đơn vị của Kiên chiếm giữ chiến hào phía Đông, chỉ cách công sự của địch một khoảng đất trống chưa đầy năm mươi mét. Khói súng khét lẹt, nắng cháy da người, hai bên đều mệt nhoài sau những loạt đấu súng nghẹt thở.
Đến giờ lặng gió, cả hai bên bỗng im lặng như một thỏa ước ngầm để thở. Kiên ngồi tựa lưng vào thành đất, thèm một hơi thuốc lào đến cồn cào ruột gan nhưng bao thuốc của anh đã trống rỗng. Anh vuốt mồ hôi, đánh liều hét to sang phía bên kia:
"Này mấy ông bên kia! Có ai còn chút thuốc lào nào không, ném qua cho xin một hơi, thèm quá rồi!"
Không gian im lặng vài giây. Rồi từ phía chiến hào đối diện, một vật nhỏ bọc trong mảnh nilon bay vút qua, rơi bộp ngay trước mặt Kiên. Anh mở ra, bên trong là một nhúm thuốc lào ngon kèm theo chiếc điếu cày làm bằng ống tre nhỏ. Tiếng một người lính bên kia vọng lại: "Cầm lấy mà hút, nhớ để dành cho tụi tôi một nửa nha cha nội!"
Kiên bật cười, châm lửa, rít một hơi sảng khoái rồi ném trả chiếc điếu cùng nửa nhúm thuốc còn lại. Những giây phút ngắn ngủi ấy, họ quên đi mình là kẻ thù của nhau, chỉ còn lại những người đàn ông thèm một hơi thuốc giữa lằn ranh sinh tử.



