Gói Thuốc Lào Sấy Trên Nắp Hòm Đạn Gỗ
Gói Thuốc Lào Sấy Trên Nắp Hòm Đạn Gỗ
Nhân chứng kể: Bác Nguyễn Văn Khang (Cựu chiến binh Bộ binh, Trung đoàn 141, Sư đoàn 7)
"Ở chiến trường miền Đông những năm 1971, giữa cái đói, cái khát và những trận càn quét liên miên của giặc, thứ 'vũ khí tinh thần' giúp lính bộ binh chúng tôi tỉnh táo chính là gói thuốc lào sấy khô. Thuốc hái dại hoặc được hậu phương gửi vào, gặp mùa mưa rừng dầm dề thì ẩm mốc, khét lẹt. Tụi tôi phải tận dụng những đêm trực chốt, đặt gói thuốc lên nắp hòm đạn gỗ đặt sát bếp Hoàng Cầm để hơi ấm sấy khô từng sợi thuốc.
Tôi nhớ nhất đêm chốt giữ cao điểm ở Lộc Ninh, pháo địch dập rát cả đêm không ngơi. Khẩu đội năm người sạm đen khói súng, cổ họng đắng ngắt. Thằng lính trẻ tên bình lôi từ ngực áo ra điếu cày làm từ ống tre rừng, châm mồi lửa nhỏ từ dây cháy chậm, rít một hơi giòn giã. Khói thuốc lào thơm nồng lan tỏa dưới căn hầm chữ A chật hẹp.
Tiếng điếu cày kêu 'reo... reo...' như xua tan đi cái ngột ngạt của lằn ranh sinh tử. Chúng tôi chuyền tay nhau điếu thuốc, cái vị say nồng của quê hương thấm vào da thịt, thắt chặt thêm sợi dây tình đồng chí cao cả, giúp chúng tôi giữ vững tay súng chặn đứng đợt tiến công tiếp theo của địch."



