Bài viết

Gói Thuốc Lào Và Lời Hứa Bên Vách Đá

Tại mặt trận Vị Xuyên, ông Chính đã dùng sự bình tĩnh và tình yêu thương để bảo vệ người lính trẻ là An. Ông hy sinh thân mình chặn địch để An có cơ hội sống sót trở về. Tình đồng chí ở đây là sự tiếp nối thế hệ, là người đi trước nằm xuống để người đi sau có tương lai, viết tiếp những ước mơ còn dang dở.

Lâm Đồng21/04/2026xã Đoàn Hàm Thuận Nam (xã Đoàn Hàm Thuận Nam)4 lượt xem0 lượt chia sẻ

Trên điểm cao 1509 mịt mù sương muối, ông Chính (một đại đội trưởng dày dạn) và An (lính mới chưa đầy 19 tuổi) cùng nằm trong một hầm hào hẹp. Địch nã pháo liên miên, biến những khối đá tai mèo thành tro bụi trắng xóa. An lần đầu ra trận, mỗi khi nghe tiếng pháo rít lại run lên bần bật, đôi tay cầm súng không thôi nức nở.

Ông Chính lôi trong túi áo ngực ra một mảnh giấy bọc ít thuốc lào khô khốc, mồi một mồi lửa nhỏ rồi đưa cho An:
  • "Rít một hơi đi con, cho ấm cái bụng. Có chú ở đây, pháo nó cũng phải né mình thôi."

Hơi thuốc nồng làm An bớt run. Hai chú cháu chia nhau từng ngụm nước suối mặn chát, kể cho nhau nghe về quê lúa Thái Bình và ước mơ ngày hòa bình sẽ cùng nhau đi xem hội chèo. Ông Chính tháo chiếc phù hiệu trên mũ mình, cài vào áo An: "Đây là bùa hộ mệnh, nó sẽ dẫn mày về với mẹ."Đêm ấy, một đợt tấn công bất ngờ ập đến. Địch tràn lên như kiến. Trong lúc yểm trợ cho An rút về tuyến sau để báo cáo tình hình, ông Chính bị mảnh pháo găm trúng ngực. An gào lên định lao lại cõng chú, nhưng ông Chính quát lớn:
  • "Chạy đi An! Mày phải sống để kể cho cả làng nghe là quân ta không lùi bước! Đi mau!"

Ông Chính ở lại, dùng quả lựu đạn cuối cùng để chặn đường địch. Tiếng nổ đanh gọn vang lên giữa màn sương lạnh lẽo. An chạy đi trong nước mắt, ngực áo vẫn găm chặt chiếc phù hiệu của người chú đồng đội.Mười năm sau, An trở thành một kỹ sư xây dựng. Anh tìm về quê ông Chính, mang theo một gói thuốc lào loại ngon nhất và chiếc phù hiệu năm xưa. Anh quỳ trước mộ ông, châm một mồi lửa, khói thuốc bay nghi ngút trong gió:
  • "Chú ơi, con về rồi. Con đã sống cả phần đời của chú nữa..."

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn