Gói Thuốc Lào Và Lời Hứa Bên Vách Đá
Tại mặt trận Vị Xuyên, ông Chính đã dùng sự bình tĩnh và tình yêu thương để bảo vệ người lính trẻ là An. Ông hy sinh thân mình chặn địch để An có cơ hội sống sót trở về. Tình đồng chí ở đây là sự tiếp nối thế hệ, là người đi trước nằm xuống để người đi sau có tương lai, viết tiếp những ước mơ còn dang dở.
Trên điểm cao 1509 mịt mù sương muối, ông Chính (một đại đội trưởng dày dạn) và An (lính mới chưa đầy 19 tuổi) cùng nằm trong một hầm hào hẹp. Địch nã pháo liên miên, biến những khối đá tai mèo thành tro bụi trắng xóa. An lần đầu ra trận, mỗi khi nghe tiếng pháo rít lại run lên bần bật, đôi tay cầm súng không thôi nức nở.
"Rít một hơi đi con, cho ấm cái bụng. Có chú ở đây, pháo nó cũng phải né mình thôi."
"Chạy đi An! Mày phải sống để kể cho cả làng nghe là quân ta không lùi bước! Đi mau!"
"Chú ơi, con về rồi. Con đã sống cả phần đời của chú nữa..."



