gọn đuốc giữa đêm Trường Sơn-NDC
Tôi là Nguyễn Văn Hùng. Năm 1968, tôi nhập ngũ khi mới 18 tuổi. Khi ấy, chúng tôi chưa kịp hiểu hết chiến tranh là gì, chỉ biết rằng đất nước đang cần những đôi chân không ngại gian khổ.
Tôi là Nguyễn Văn Hùng. Năm 1968, tôi nhập ngũ khi mới 18 tuổi. Khi ấy, chúng tôi chưa kịp hiểu hết chiến tranh là gì, chỉ biết rằng đất nước đang cần những đôi chân không ngại gian khổ.
Tôi được phân công làm lính vận tải trên tuyến đường Trường Sơn. Công việc của chúng tôi là mở đường, gùi hàng, và đảm bảo từng chuyến hàng ra tiền tuyến không bị gián đoạn. Có những đêm, chúng tôi đi trong mưa rừng xối xả, áo quần ướt sũng, chân trượt trên đất đỏ nhưng vẫn không được dừng lại.
Một lần, đơn vị tôi bị máy bay đánh phá dữ dội. Cả con đường bị bom cày nát. Một đồng đội của tôi tên Lâm bị sức ép bom hất văng xuống hố. Khi kéo anh lên, anh chỉ thều thào: “Cứ đi tiếp… đừng để hàng trễ…” rồi ngất lịm.
Chúng tôi buộc phải thay nhau cõng anh băng rừng suốt đêm. Không đèn, không lối rõ, chỉ có ánh pháo sáng chớp lên từng hồi. Tôi vẫn nhớ rất rõ cảm giác lúc đó: sợ hãi có, nhưng quyết tâm còn lớn hơn cả nỗi sợ.
Sau chiến tranh, tôi trở về quê làm ruộng. Cuộc sống yên bình, nhưng ký ức chiến trường thì chưa bao giờ rời đi. Mỗi lần nhìn con đường làng mới được mở rộng, tôi lại nhớ những con đường đất đỏ năm xưa, nơi tuổi trẻ của chúng tôi đã đi qua giữa bom đạn.
“Thời hoa lửa” với tôi là vậy – không chỉ là chiến tranh, mà là những năm tháng con người sống hết mình, yêu thương nhau hơn bao giờ hết giữa ranh giới sống và chết.



