Bài viết

gọn khói báo hiệu

Câu chuyện về người lính liên lạc dùng khói báo hiệu giữa rừng sâu để truyền tin, nhưng một lần khói không chỉ báo hiệu cho đồng đội mà còn báo trước một điều không thể thay đổi.

Hà Tĩnh23/04/2026Dương Thị Hải (Xã Kỳ Thượng)3 lượt xem0 lượt chia sẻ

Tôi là Trần Văn Định, lính liên lạc trong một đơn vị hoạt động ở khu vực rừng núi Trường Sơn. Công việc của tôi là truyền tin giữa các mũi tiến quân bằng mọi cách có thể: dây điện, ký hiệu tay, và đôi khi là khói.

Trong rừng sâu, radio không phải lúc nào cũng hoạt động ổn định. Vì vậy, chúng tôi có một hệ thống tín hiệu khói quy ước: từng loại màu, từng số lượng cột khói sẽ mang một ý nghĩa khác nhau.

Đỉnh đồi hôm đó là một điểm quan trọng. Đơn vị tôi được lệnh giữ liên lạc để đảm bảo đội hình phía sau vượt qua an toàn.

Tôi được bố trí ở một vị trí cao, nhìn bao quát cả thung lũng. Khi có lệnh, tôi sẽ đốt khói theo tín hiệu đã định.

Mọi thứ diễn ra đúng kế hoạch cho đến giữa trưa. Bất ngờ, tôi nhận thấy chuyển động lạ ở phía rừng đối diện. Không phải tín hiệu của ta.

Chưa kịp báo, pháo đã rơi xuống.

Khói bụi bốc lên mù mịt. Trong tình thế đó, tôi buộc phải gửi tín hiệu khẩn cấp bằng cách đốt ba cột khói liên tiếp – dấu hiệu yêu cầu toàn bộ đơn vị dừng lại và phân tán.

Nhưng gió rừng hôm đó rất mạnh. Những cột khói bị kéo dài, hòa vào nhau, tạo thành một vệt mờ không rõ ràng.

Tôi vẫn tiếp tục phát tín hiệu, dù biết có thể không ai nhìn thấy đầy đủ.

Sau trận pháo kích, khi liên lạc được nối lại, tôi mới biết một phần đội hình đã phải đổi hướng nhờ nhìn thấy tín hiệu khói cuối cùng. Nhưng cũng có những người không kịp nhận được lệnh.

Nhiều năm sau chiến tranh, tôi vẫn nhớ rõ hình ảnh những cột khói mỏng manh giữa rừng xanh – thứ tưởng chừng rất đơn giản nhưng lại mang theo sinh mệnh của cả một đơn vị.

Có những tín hiệu không chỉ để truyền tin, mà còn là lời nhắc rằng trong chiến tranh, chỉ cần sai một khoảnh khắc, mọi thứ sẽ rẽ sang một hướng khác mãi mãi.

Bạn cũng đang lưu giữ
một câu chuyện lịch sử?

Hãy chia sẻ để ký ức không bao giờ bị lãng quên

Gửi câu chuyện của bạn